Dân tộc nhưng đại đồng

11 Tháng Mười Một 200512:00 SA(Xem: 37922)
Dân tộc nhưng đại đồng

 

Đã có một vài người từ trước, khi nhìn qua một đôi quyển Sấm giảng P.G.H.H. với những nhận xét sơ sài, chưa kịp suy nghĩ tế vi, vội cho rằng vì có nhiều tính chất địa phương, mà giáo nghĩa e sẽ hẹp hòi gò bó.

 

Không. Người ta đã nông nỗi rồi, khi đã nhận định như thế!

 

Tính chất dân tộc của P.G.H.H. không hề trái với chủ trương đại đồng của người sáng lập ra nó. Mặc dầu ta thấy giáo lý P.G.H.H. có bảo tồn cổ tục,có bảo vệ quốc gia, có hưng truyền đạo cũ và có trì thủ những lề lối thi ca căn cốt của giống nòi... nhưng bảo tồn cổ tục không có nghĩa là nắm giữ cả những hũ tục cũng như bảo vệ quốc gia đâu cứ phải là bài ngoại, bế quan! Chính những nghi lễ rườm ra bề bộn, làm tốn kém và mất thì giờ, Đức Giáo Chủ đã quả quyết cắt rời khỏi đạo: và những điều gì mới mẻ mà hay ho, không phải trở ngại cho bước tiến của quê hương, Ngài đều công nhiên thừa nhận hay khuyến khích nên làm.

 

Đây:

 

Đối với khoa học, Ngài nói:

 

“Sự hiểu biết về khoa học không cản trở sự tu hành và nó giúp cho mình nghiên cứu Phật Đạo một cách rành rẽ”.

 

Đối với thể dục, Đức Giáo Chủ khuyên:

 

“Nên luyện tập những môn thể dục nào hợp với sức khỏe nếu mình muốn, bởi vì xác thịt có khỏe mạnh, tinh thần mới sáng suốt, như vậy mình mới có thể làm đạo nghĩa một cách đắc lực”.

 

Đối với nhân loại trên mặt địa cầu, Ngài chủ trương:

 

“Ngoài đồng bào, ta còn có thế giới người đang cậm cụi cần lao cũng cấp những điều nhu cầu cần thết... Nếu không có nhân loại, thử hỏi dân tộc ta ra như thế nào?

 

... Thế nên dân tộc ta phải nhờ đến nhân loại, nghĩa là nhờ đến dân tộc khác vào phải biết ơn họ. Hãy nghĩ đến họ cũng như mình và đồng chủng mình”.

 

Thật ra, còn vô số bằng chứng để nói được cái tinh hần mở rộng sự hòa hợp, cái tính chất muốn vươn lên cho vượt được thời gian và không gian và không gian trong Sấm Kinh P.G.H.H.

 

Trong một bài thơ viết tại khu chiến miền Đông giữa một ngày tết, Đức Giáo Chủ đã thố lộ lòng khát khao cho con dân đất Việt chóng tiến đến cõi đại đồng. Ta hãy nghe Ngài chuốc chén:

 

Tặng bạn ngày xuân chén rượu nồng

Uống rồi vùng vẫy khắp Tây Đông

Đem nguồn sống mới cho nhân loại

Để tiến tiến lên cõi đại đồng

 

***

 

Nhìn qua sắc thái P.G.H.H., đồng hóa các tư tưởng ngoại lai, để biến thành chất liệu dân tộc rồi giữ gìn những gì tốt đẹp thật sự của dân tộc không để cho nó tiêu hao tàn hoại đi, một lần nữa chúng ta có hể quả quyết P.G.H.H. là một nền đạo dân tộc.

 

Nhưng, còn có một điều đáng ghi nhận nữa là tính chất dân tộc đó không hề bị đóng khung trong một cái vỏ “cô lậu quả văn” mà là một tính chất phóng khoáng vượt bực, bao giờ cũng muốn đem nguồn sinh lực siêu nhiên, đầy đạo lý của mình mà:

 

Đưa nhân loại đi vào vòng hạnh phúc (1)

 

(1) Cần xem thêm: Một nền Đạo dân tộc, Phan Long và Hoàng Quân biên soạn, Ban Tu Thư Phổ Thông Giáo Lý P.G.H.H. ấn hành.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn