Giữ nền nếp cũ

11 Tháng Mười Một 200512:00 SA(Xem: 37992)
Giữ nền nếp cũ

 

Hoằng khai Chánh Pháp giữa thời kỳ mà quần chúng quá ư đọa lạc bởi sự cám dỗ của vật chất văn minh. Đức Giáo Chủ rất lưu tâm đến sự bảo tồn nền xưa nếp cũ. Những gì lố lăng, phiền phức, làm trở ngại cho việc tu học và sự tiến bộ quốc gia, Ngài đều khuyên nên gạt bỏ. Nhưng những gì là thuần phong mỹ tục, cần gìn giữ cho khỏi mất nòi, Ngài hô hào nên theo.

 

Tục lệ thờ cúng tổ tiên, sùng phụng các anh hùng liệt nữ là tục lệ tốt. Ngài luôn luôn ca ngợi và khuyến khích trị hành.

 

Trung với hiếu ta nên trau tỉa

Biền với Lương bổn đạo rèn lòng

Thường nguyện cầu siêu độ tổ tông

Với bá tánh vạn dân vô sự

 

(Kệ dân)

 

Tử vi nước còn ghi linh miếu

Thác vì đời thanh sử danh bia

Mỹ cánh chuồn đai giáp mang hia

Tuy thô kịch mà tâm chánh trực.

 

(Diệu pháp quang minh)

 

Đối với người vong bản, hủy hoại phong hóa, trong bài Gìn tục cổ, Đức Giáo Chủ ngỏ ý chất vấn họ để cảnh cáo chung:

 

Cũng đồng dân Việt cùng màu da

Sao lại chê bai thói tục nhà

 

Đối với hàng thanh niên nam nữ, dễ bị lôi cuốn theo trào lưu mới mà quên gốc, Ngài kêu gào:

 

Trai trung liệt đáng trai hiền thảo

Gái tiết trinh mới gái Nam trào

Lời thánh hiền để lại biết bao

Sao trai gái chẳng coi mà sửa?

 

Trong bài dặn dò bổn đạo, Đức Giáo Chủ cũng có lúc đã phải thở than:

 

An Nam phong hóa lễ nghi

Đời nay văn vật bỏ đi chẳng gìn

Mãng lo chế nhạo chống kình

Chẳng trau đạo đức mà gìn thôn hương

Ta đây dường thể như lươn

Cứu dân chẳng nệ nắng sương lắm đâu

 

Nếu Đức Phật Thầy Tây An chủ trương để tóc để râu, hóa đồng phong cốt như người đời trong khi Ngài là nhà lãnh đạo tôn giáo, được thế nhân tôn xưng là hoạt Phật, thì Đức Giáo Chủ cũng đã tuyên bố:

 

Tu đầu tóc không cần phải cạo

Miễn cho rồi cái đạo làm người

 

Bởi vậy ta không lấy gì làm lạ khi thấy tín đồ P.G.H.H. từ cấp trị sự cho đến quý vị giảng viên, từ những người trụ trì tại các chùa chiền cho đến các hành giả tai gia chuyên trì tu niệm, đều không một ai thế phát (1)

 

Người tín đồ P.G.H.H. được tùy tiện trong sự hòa hợp với mọi người trên phương diện hình thức như vừa nói, chớ không có việc bắt buộc phải để tóc thật dài, hay là cạo tóc đi.

 

Đến như y phục cũng thế, họ không đấp y, không bày ra lễ phục nào khác hơn một cái áo tràng dà trong thời cúng tại gia, và mặc quốc phục khi hành đại lễ. Chính Đức Giáo Chủ trong lúc chu du khuyến nông thuyết Pháp, Ngài cũng chỉ mặc quốc phục chớ không hề có dùng một thứ đạo phục nào.

 

Tinh thần dân tộc một lần nữa, được phát lộ nơi đây. Nó thể hiện sự hòa hợp với mọi người trong nếp cũ nền xưa của giống nòi Hồng Lạc.

 

(1) Một số đông tín đồ P.G.H.H. thấy Đức Giáo Chủ có lúc vì muốn tỏ cho thiên hạ biết Ngài không chấp nhận cái văn minh cặn bả của Tây mà để tóc dài chấm vai, nên lầm tưởng để tóc là tu. Ngài có phân rành rằng: “Tu là tu, để tóc là để tóc, và tu không phải là để tóc, để tóc không phải là tu”. Và Ngài đã khuyên mọi người nên tự do cải cách hều hòa hợp với lương dân.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn