1-Đức Phật Trùm

24 Tháng Năm 200912:00 SA(Xem: 25842)

 

Sau khi Đức Phật Thầy tịch diệt 12 năm, nghĩa là nhằm năm Mậu thìn (1868), tại vùng Xà tón có nạn ôn dịch. Số người chết rất nhiều. Ở núi Tà Lôn, có một người Cao miên kia chẳng may cũng mắc phải bịnh mà chết, tắt thở vào đầu hôm; người nhà định sáng hôm sau thì đem hỏa táng. Nhưng người ta không dè qua bửa sau, người ấy bỗng sống lại. Càng làm cho người ta ngạc nhiên là người Cao miên ấy, khi sống lại, không nói được tiếng Miên, mà chỉ nói ròng tiếng Việt. Chẳng thế lại còn bắt vợ và bốn đứa con gái của mình phải ăn vận theo Việt và nói tiếng Việt. Có ai hỏi thì người ấy trả lời rằng: Trùm của Phật sai xuống dạy đời. Cho nên từ đó người ta mới gọi là Phật Trùm.

Trong Sám giảng của Ngài truyền lại, có đoạn nhận rằng:

Tuy là phần xác của Mên,

Hồn Trùm của Phật xuống lên dạy đời.

Và “hồn Trùm” ấy không ai khác hơn là Đức Phật Thầy, như có đoạn Ngài đã tự nhận:

Ở đời hạ giái yêu ma,

Phật cho Thầy xuống giáo mà chúng sanh.

Chẳng những dạy đời mà Ngài còn cứu độ chúng sanh bằng phương pháp huyền diệu. Gặp lúc cả vùng Xà tón rộn về bịnh dịch, người ta chỉ nhờ uống phù phép của Ngài mà thoát khỏi. Được biết Đức Phật Thầy chuyển kiếp về núi Tà Lôn, dân chúng khắp nơi kéo đến quy ngưỡng rất đông, nhứt là người Việt. Nhơn đó người Mên ở Xà tón đầu cáo với nhà cầm quyền ở Châu đốc rằng Ngài qui mộ binh sĩ có ý khởi nghĩa Cần vương. Thế Ngài bị điệu về Châu đốc; lúc đó tóc của Ngài đã xả xuống tới cổ tay.

Cứ theo nhiều người được biết thì trong lúc Ngài bị giam ở Châu đốc, Ngài nhiều lần bị đem ra khảo nghiệm, vì có người đồn rằng mặc dầu Ngài bị giam nhưng người ta vẫn thấy Ngài đi dạo ngoài phố phường. Sau nhiều lần bị khảo nghiệm, như đem nhốt vào củi sắt bỏ xuống nước mà không ngộp, hay bắt ngồi trong đụn dầu mà không phỏng, nhà cầm quyền cho điệu Ngài về Tây. Tuy nói rằng về Tây, nhưng người ta không biết danh từ “Tây” đây chỉ về xứ nào, vì theo quan niệm của người thời trước, hễ ai đi ra khỏi xứ Việt Nam, hay đi nơi nào xa lắm thì cho là đi Tây. Có lẽ Ngài bị điệu đi Côn Nôn, hay đão Réunion cũng không chừng.

Cứ theo điều mà người ta được biết thì chỗ Ngài bị an trí có đày cả tội nhơn thường phạm nữa, trong số đó có tên Quăng, người quê quán ở thôn Long kiến, tỉnh Long xuyên can tội cướp bóc. Sau khi tên Quăng được thả về, có kể lại rằng: Trong lúc bị đày, y cũng như bao nhiêu tội nhơn khác, mỗi người phải lãnh chăn hai con heo, cứ sáng thì lùa lên núi cho ăn, rồi chiều thì lùa về. Đức Phật Trùm cũng lãnh hai con, nhưng Ngài không có chăn. Sáng sớm, Ngài thả chúng nó ra, dặn chiều phải về y như lời của Ngài dạy, hai con heo ấy không ai chăn mà vẫn chiều nào cũng về đủ.

Gặp lúc người Tây chết rộn. Ngài ra tay cứu chữa rất nhiều. Vì phương pháp chẩn trị của Ngài có chỗ khác thường, nên người ta muốn thí nghiệm Ngài một lần nữa. Một hôm người ta đem cho Ngài một bác nước bảo Ngài uống. Ngài hỏi nước gì thì người ta đáp là nước mạnh. Ngài nói: Tưởng là nước gì, chớ nước mạnh thì Ta uống.

Qua ngày sau, người ta đến thăm thấy Ngài vẫn còn đắp mền nằm ngủ, ai cũng in trí là Ngài đã ngủ giấc ngàn thu, vì nước mạnh ấy không chi khác hơn là chất cường toan. Nhưng người ta phải kinh khủng khi thấy Ngài khoát mên ngồi dậy vun vai mà rằng: nhờ uống nước mạnh mà nay Ta sức mạnh hơn xưa.

Sau một thời gian an trí bắt chăn heo, Ngài được tha về xứ. Trước khi lên đường, Ngài cho tên Quăng biết trong một tuần lễ nữa thì y sẽ được thả. Quả thật sau một tuần Ngài đi, thì tên Quăng được đưa về xứ, nhưng hỏi thăm ra mới biết người uống nước mạnh ấy chính là Đức Phật Trùm ở núi Tà Lôn. Ngày nay phần mộ của ông Quăng còn chôn trên bờ kinh Cà mau trong làng Long kiến, tỉnh Long xuyên.

Khi về đến Châu đốc, Ngài được nhà cầm quyền cấp cho cây súng hai lòng để đi săn bắn chơi, nhưng bắt cứ giáp một tuần là phải đến trình diện một lần.

Trở về núi Tà Lôn, Ngài mở cơ phổ hóa và dùng phép huyền diệu cứu độ người đời. Nhiều chứng bịnh bất trị, nhứt là bịnh điên, đều được Ngài cứu khỏi. Cách cứu chữa của Ngài cũng lạ. Ngài cho đốt ngọn đèn sáp lên rồi bắt bịnh nhơn hửi hơi khói, thế là trăm bịnh trăm lành. Nhơn đó, người ta gọi Ngài là ông Đạo Đèn.

Trong Sám giảng của Ngài truyền lại, có đoạn tả rỏ cảnh tấp nập Ngài phát phù trị bịnh như thế này:

Lâm san nghe tiếng Đạo Đèn,

Gần xa thiên hạ ngợi khen khôn cùng.

Kẻ thời đến lãnh giấy thông,

Người thời đến lãnh phù ông đem về.

Người chưa đi tới ước mơ,

Mong cho thấy mặt tri cơ mới tường.

Kẻ thời cúng sáp cúng hương,

Cúng trà cúng mật không phiền cùng ông.

Vào ra thiên hạ rất đông,

Tới thời muốn ở lòng không mốn về.

Mỗi bịnh nhơn hễ đến là được phát cho một cây đèn sáp đem về đốt ngửi lấy khói thì khỏi bịnh. Vì thế việc làm đèn sáp đã trở thành một công trình không thể tưởng tượng. Ngài cho cất bảy gian nhà để làm chỗ se đèn, thế là se không kịp để phát.

Cứ trong 8 hay 10 ngày thì Ngài dẫn môn nhơn đệ tử lên núi lấy sáp một lần. Người ta kể lại rằng: Khi đến núi, Ngài để môn nhơn đệ tử ở dưới núi, còn Ngài thì lên núi một mình, thế mà số sáp của Ngài lấy xuống, môn đệ ủa Ngài gánh không hết.

Ngoài việc phát đèn, Ngài còn phát bâu áo, phàm thuộc về hàng đệ tử thì phát cho hai khuy hai nút, còn người thường thì phát cho một khuy một nút. Bâu áo ấy, ngoài thì bọc vải còn trong thì lót lá cây mần dè, ẩn nghĩa không dè mà gặp Phật.

Ngài ra đời cứu độ sanh linh trong bảy năm thì tịch, nhằm ngày 21 tháng mười một năm Ất hợi (1875). Ngài có truyền lại một bản Sám giảng, trong đó có đoạn cho biết việc hậu lai như vầy:

Việc đời nghe cũng gần đây,

 Nghe lời Thầy dạy vậy thời ở yên.

Rày kinh nay đã đóng biên,

Hai năm Tuất Hơi gần miền Phật ra.

Tử dân vô số Hằng hà,

Độc trùng ác thú đều ra hại người.

Phần thời giặc đánh tới nơi,

Phần thời giặc Trời ra hại người ta.

Chư hầu dấy đông can qua,

Đến chừng thấy Phật thì còn bâu không.

Loạn trong thập bát chư hầu,

Âm thinh ba tiếng đâu đâu cũng tàng.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn