Giác Mê Tâm Kệ - Đoạn 5

27 Tháng Sáu 200212:00 SA(Xem: 20202)
Giác Mê Tâm Kệ - Đoạn 5

Ta ra sức viết câu huyền-bí,

Chúng dân ôi ! Rán kiếm rán tầm.

Giống thú kia là loại sanh cầm,

Mà còn biết kiếm tầm đạo-đức.

Thú-vật biết tu hành náo-nức,

Còn người sao chẳng rứt hồng-trần ?

Việc tu hành phải vẹn nghĩa ân,

Kinh với sấm chúng dân thường thấy.

Chữ Bát-Chánh rõ-ràng trong giấy,

Là chơn truyền của Đức Thích-Ca.

Người tu hành cần phải tìm ra,

Cho dân biết mục đầu Chánh-Kiến.

Trí linh-mẫn nhìn xem các chuyện,

Phải đừng cho lầm-lạc nẻo tà.

Dầu việc người hay việc của ta,

Nên phán-đoán cho tường cho tận.

Tội với phước xét coi nhiều bận,

Mới khỏi lầm tà-kiến đem vào.

Chánh Tư-Duy mục ấy thanh-cao,

Hãy tưởng nhớ những điều đáng nhớ.

Trên cùng dưới dầu thầy hay tớ,

Cũng tưởng điều trung-chánh mới mầu.

Việc vui say mèo-mả đâu đâu,

Hãy dẹp gác nhớ câu Lục-Tự.

Câu Chánh-Nghiệp cũng là quá bự,

Dầu nghề chi làm việc ngay đường.

Ta đừng nên theo kẻ bất lương,

Học ngón xảo để lừa đồng loại.

Chánh Tinh-Tấn dầu thành hay bại,

Cứ một đường tín-ngưỡng của mình.

Dầu cho ai phá rối đức tin,

Ta cũng cứ một đàng đi tới.

Mục Chánh-Mạng chúng sanh ơi hỡi,

Cho hồn-linh cai-quản châu-thân.

Lấy chơn-nhơn dẹp tánh phàm-trần,

Mới có thể mong về Cực-Lạc. 

Câu Chánh-Ngữ lòng son ghi tạc,

Tiếng luận bàn ngay ngắn tỏ tường.

Nói những điều đức-hạnh hiền-lương,

Chớ thêm bớt mà mang tội lỗi.

Việc tráo-chác ấy là nguồn cội,

Lời xảo ngôn do đó mà ra.

Kinh-nghiệm rồi Ta mới diễn ca,

Câu Chánh-Niệm thiết-tha nhiều nỗi.

Khi cầu nguyện đừng cho phạm lỗi,

Phải làm tròn các việc vẹn toàn.

Dân chớ nên làm bướng làm càn,

Trong lúc ấy niệm cho lấy có.

Mục Chánh-Định thiệt là rất khó,

Giữ tâm lòng bất động như như.

Cho hồn-linh yên-lặng an-cư,

Thì mới được huờn-nguyên phản-bổn.

Tà với chánh còn đương trà-trộn,

Người muốn tu phải sớm lọc-lừa.

Tứ-Diệu-Đề ai có mến ưa,

Thì Lão cũng kể sơ thêm nữa.

Chữ Tập-Đề nay đà mở cửa,

Để đem vào khuôn-khổ người hiền.

Rán cực lòng một bước đầu tiên,

Sau mới được làm nên Phật-Thánh.

Về Thượng-Giái cõi Tiên mới bảnh,

Đến Diệt-Đề trừ vật-dục xưa.

Cõi hồng-trần các việc mến ưa,

Sự giả tạm ta nên rứt bỏ.

Muốn tâm-tánh ngày kia sáng tỏ,

Thì Khổ-Đề phải chịu nhọc-nhành.

Lòng dục tu thì phải thiệt-hành,

Chớ đừng có ham điều sung-sướng.

Đức Phật-Tổ nào đâu hẹp lượng,

Chịu nhọc-nhằn mới rõ Đạo-Đề.

Thấy một đàng thẳng-bẳng mà mê,

Ôi chừng đó mới là mầu-nhiệm.

Mùi đạo diệu chúng dân rán kiếm,

Trễ thời kỳ khó gặp đặng Ta.

Rồi hành luôn Bát-Nhẫn mới là,

Thì muôn việc đều an bá tuế. 

Chữ thứ nhứt Nhẫn-Năng-Xử-Thế,

Là người hiền khó kiếm trong đời.

Lập thân danh tuần trải nơi nơi,

Chờ thời-đại mới là khôn khéo.

Chữ Nhẫn-Giái trì tâm trong trẻo,

Khuyên dương-trần giữ phận làm đầu.

Nhẫn-Hương-Lân cùng khắp đâu đâu,

Trên cùng dưới đều hòa ý hỉ.

Nhẫn-Phụ-Mẫu gọi trang hiền sĩ,

Phận xướng-tùy chồng vợ nhịn nhau.

Nhịn xóm chòm cô bác mới cao,

Nhẫn-Tâm nọ ngày ngày an-lạc.

Nhịn tất cả những người tuổi tác,

Nhẫn-Tánh lành yên-tịnh dài lâu.

Giữ một lòng hiền-hậu mới mầu,

Quanh năm cũng bảo toàn thân-thể.

Chữ Nhẫn-Đức kể ra luôn thể,

Thì trong đời vạn sự bình an.

Chữ Nhẫn-Thành báu-quí hiển-vang,

Khắp bá-tánh được câu hòa-nhã. 

Câu Đạo-đức bay mùi thơm lạ,

Muốn nếm thì phải rán sưu tầm.

Các Đạo tà mưu khéo âm thầm,

Dân rán tránh kẻo lâm mà khổ.

Chúng nó xuống khuyên-răn nhiều chỗ,

Dùng phép mầu lòe mắt chúng-sanh.

Ai ham linh theo nó tập-tành,

Sa cạm-bẫy khó mong sống sót. 

Ta chẳng phải dùng lời chuốt-ngót,

Mà làm cho dân-chúng say mê.

Nẻo chánh tà biện luận nhiều bề,

Cho bá-tánh tìm nơi cội-gốc.

Lựa cho phải kèo xưa danh mộc,

Đừng để lầm thợ khéo sơn da.

Thì sau nầy đến lúc phong-ba,

Dông gió lớn cột kèo khỏi gãy.

Thấy sanh-chúng nhiều người khờ dại,

Chẳng biết gìn phong-hóa lễ-nghi.

Nên ta đem đạo đức duy-trì,

Gìn tục cổ để người chẳng rõ.

Còn chậm-chạp Đạo-mầu chưa tỏ,

Như rừng hoang mới dọn một đường.

Tớ với Thầy nào quản thân lươn,

Muốn cứu thế sá chi bùn trịn.

Thương quá sức nên Ta bịn-rịn,

Quyết độ đời cho đến chung thân.

Nếu thế-gian còn chốn mê tân,

Thì Ta chẳng an vui Cực-Lạc.

Dạy bổn-đạo lấy lời đích-xác,

Mà chẳng tu là bởi không ưa.

Chớ nước sâu mà bị gàu thưa,

Dân đông-đảo lời truyền chẳng xiết.

Nên phải tạm mượn cây ngòi viết,

Đem Đạo-mầu như hạn cho mưa.

Đặng tố-trần tâm ý Người Xưa,

Chữ thậm thâm trong kinh Phật-Giáo.

Nền chơn lý chúng chê rằng láo,

Mà nào Ta có lợi-dụng ai.

Trong bá-gia nhiều ít lòng chay,

Để giữ trọn trong nền Phật-Pháp.

Gìn giới cấm sửa tâm ô-tạp,

Niệm Phật thì phải dẹp lòng tà.

Nhớ từ-bi hai chữ ngâm-nga,

Dầu làm lụng cũng là trì chí.

Chờ Thiên-Địa châu-nhi phục-thỉ,

Như đời xưa có gã Tử-Phòng.

Xem thời cơ người đã rõ thông,

Dùng tôi thiểu mà an bá-tánh.

Đời vật-chất văn-minh tranh-cạnh,

Chữ lợi quyền giựt-giết lẫn nhau.

Động lòng hiền chư Phật đớn-đau,

Cho kinh sấm dạy răn trần-thế. 

Nhìn thấy chuyện gạo châu củi quế,

Nghèo bạc vàng đạo-đức cũng nghèo.

Ta xuống trần nhằm lúc nạn eo,

Nên phải bị kẻ hung khinh-bỉ.

Vì bác-ái nên thân Cuồng-Sĩ,

Phải chịu điều khổ hạnh sâu-xa.

Mong cho đời gặp lúc khải-ca,

Trong bốn biển thái bình mới toại.

Phật, Tiên, Thánh, lòng nhơn hà-hải,

Những ước-ao thế-giới hòa-bình.

Nên khuyên đời truyền-bá sử-kinh,

Cho sanh-chúng sửa mình trong sạch.

Giàu đổi bạn khinh-khi kẻ rách,

Là những câu trong sách Minh-Tâm.

Tánh kẻ sang đổi vợ nào lầm,

Thánh-nhơn để nhiều câu hữu-lý. 

Có mấy kẻ ăn-năn xét kỷ ?

Mãi ỷ tài chê bướng chê càn.

Thì ngày sau đừng có trách than,

Những tội lỗi của mình tạo lấy.

Bị háo-thắng việc người không thấy,

Rồi mảng lo gièm-siểm nhiều lời.

Vì vậy nên tình nghĩa xe lơi,

Đâu gần-gũi mà tường diệu lý.

Trong Lục-Tỉnh ai là người trí,

Mau thức thời tìm Đạo nhiệm-sâu.

Khuyên dân đừng chia áo rẽ bâu,

Phải hợp tác gieo trồng giống quí.

Coi rồi phải thân mình tự trị,

Chẳng độ xong Phật khó dắt-dìu.

Thả thuyền Từ bến Giác nâng-niu,

Kẻ hiểu Đạo mau mau bước xuống. 

Việc trải qua như mây gió cuốn,

Nhìn cuộc đời ngày tháng thoi đưa.

Trời sáng ra kế lại thấy trưa,

Năm cũ đó rồi qua năm mới.

Mười hai tháng mà còn mau tới,

Thì tuồng đời cũng chóng đổi thay.

Chữ phù-vân phú-quí nay mai,

Luân với chuyển dời qua đổi lại.

Cõi Ta-Bà mấy ai tồn-tại,

Sống dư trăm như tuổi lão Bành.

Đời Hạ-Nguơn hay chết tuổi xanh,

Như thuở trước Nhan-Hồi còn trẻ.

Miễn cho được ngày hai cơm tẻ,

Buổi bần hàn đặng có tu thân.

Nhờ ơn Trời ban bố đức ân,

Xem chung cuộc Phong-Thần tại thế.

Xử những kẻ hung-hăng tồi-tệ,

Thưởng những người trung-nghĩa vẹn toàn. 

Ra Kệ nầy hai chữ bảo-an,

Cho trần-thế được tâm thanh-tịnh.

Ngọc báu quí ẩn trong Nam-đỉnh,

Muốn tìm kim đáy biển gắng công.

Thấy dân tình luống những ước-mong,

Gặp giống tốt hãy mau cày cấy.

Ai có nói Ta là người quấy,

Ta cũng cam bụng chịu tiếng lời.

Tỏ ít câu cầu chúc cho đời,

Mong bá-tánh vạn dân giải-thoát.

 

NAM-MÔ A-DI-ĐÀ PHẬT

 

(Kiểm bài 21-9-2010)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn