Tiền Giang. Phần III

31 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 1499)
Tiền Giang. Phần III
Bề người ở chẳng an cư
Rày đây mai đó phân chư bất hòa
Tây mới qua ở thiệt thà
An nam cải chánh qui tà cho Tây
Người đở dạy đở người hay
Vạy mà có lợi hơn ngay không lời
Ăn đói nhịn nói ở đời
Ăn no lớn tiếng hết thời phải câm
Phải lo tai họa siểng thâm
Phước tài chưa thấy lưởng âm tranh phần
Dạ lo rối rấm Hờn Tần
Rối không lo rối tranh phần thịt kia
Không biết cắt khiến phân chia
Dao tuy mất cán lưỡi kia chưa mòn
Sắt không chắt đứt bông gòn
Thép để tới sống non còn xài dao






Hình










TÒNG SƠN CỔ TỰ
( Nơi căn gốc của Đức Phật Thầy )



Cán vắn lưỡi dài như dao
Đâm hông chẳng lũng như dao chưa mài
Sét ăn thép lụt bỏ hoài
Mài ra thấy bén mài hoài sáng trưng
Giá canh hậu nhựt hưởng xuân
Cốc huờn tam ngoạt việc quân đều hòa
Bạch mể tam ngoạt chín già
Châu mễ tam ngoạt về nhà độ nhơn
Độ đời trí huệ hiếu ân
Vật nào định giá tỏ phân một lần
Hậu thế gia phú vô bần
Ở đều nhà ngói cỏi trần sum vinh
Xem đời nói việc an ninh
Tứ phương bác loạn láng linh vinh kỳ
Đời nầy người chẳng biết gì
Cường tâm đa ngử bất tùy vì ngôn
Tứ ngoạt Tàu mạt ngụy tôn
Thập ngoạt Tây mới tận khôn sự tình
Địa Tiên dám sánh Thiên đình
Cao minh quãn lượng trí tình độ nhân
Thiên quan trợ nghiệp thới dân
Phật vuơng kế thế hoàng ân thọ trường
Chí linh sơn thủy mỷ tường
Nước xuôi một mái gió thường xuân thu
Đời nầy tư tự tranh tu
Vô nhơn chí Thánh hạ ngu thời nhiều
Tu nhiều hậu nhựt khỗ nhiều
Trung quân ái quốc Ngư Tiều mấy tu
Chưa tường quấy phải trí ngu
Khuyên tình huynh đệ thiện tu mà nhờ
Tu gia vọng tưởng phụng thờ
Tổ Tiên là Phật con nhờ nhờ con
Đức đường hưởng đặng chử son
Vong tồn trung hiếu sao con hoại lời
Dưới đất trên chứng có trời
Quỉ thân tại thế khán thời ma dân
Mục thị ám đại nan phân
Cân thời có mặt mặt cân non già
Thân hòa gan chí bất hòa
Thủy thanh thủy tịnh thủy tà bất an
Thủy minh bình thủy trung cang
Trị hà bất trị bất an dân tình
Tị tà nan tị thiên đình
Gạn trong lóng đục đọa hình khó than
Hoàng lương nhược thần vỉ cang
Thần lương vĩ nhược tà gian vĩ cường
Ít chữ viết để đầy đường
Kẻ hay khạc nhổ nhơn cường chẳng coi
Hữu kiến hiệp nhản mới soi
Kiền vô hiệp trí mang coi thấy gì
Chì nặng dạ dứt bỏ chì
Bạc nặng dạ lại yên vì săm soi
Vật dùng năng cất năng coi
Vật nào không dụng không soi bỏ ngoài
Đi tắt đường chẳng mấy dài
Đi qua đi lại dùng hoài mà lâu
Mắc cá sợ đứt lưởi câu
Dùn dùn thẳng thẳng trì lâu mệt mình
Đố ai có ý mà rình
Đi ngang cửa tướng ỷ mình rằng sang
Tây dương đạt quốc Nam bang
Nhiều người ăn nói dọc ngang khi Trời
Bắn thiên phá đá can thời
Thâu chư sự thuế dục lời kể ra
Thuế nhơn thuế muối thiệt tha
Thuế điền tam hạng kể ra sau nầy
Thuế viên thuế thổ tỏ bày
Thuế thoàn tam hạng việc nầy chẳng tha
Hạng nhứt hạng nhì hạng ba
Thâu đa nạp thiểu nạp đa một mình
Bán trâu bán ruộng của mình
Thâu tiền bằng khoán dục tình lợi đa
Thuế tửu thị hạng trải qua
Thâu thuế thủy lợi lợi đa vang đồng
Thâu trâu thuế ngựa giáp vòng
Thuế bò thuế tượng lại phòng thuế xe
Làm thuế quá hạng đều nghe
Thuế voi thuế thuốc thuế xe của bò
Lại thâu việc thuế bến đò
Thuế rừng các sở lần dò thuế cây
Thâu thuế thầy thuốc dở hay
Thợ rèn thợ mộc thuế nay cũng nhiều
Muốn ăn thuế lộ cầu kiều
Thuế heo các sở cũng nhiều đâu đâu
Thuế chày thuế lưới thuế câu
Thuế chà thuế mé đâu đâu đủ rồi
Thị hạng thâu thuế chỗ ngồi
Thuế trể thuế rớ một hồi ngẩn ngơ
Thâu thuế đường nước bơ vơ
Thâu thuế hôn thú ngẩn ngơ trong lòng
Ba tăng các sở giáp vòng
Khai sanh khai tử đem lòng muốn ăn
Đâu đâu đồn thủ lăng xăng
Tra bài tra sách đặng ăn bạc tiền
Chở hàng tới chợ đậu liền
Trên bờ xuống góp bạc tiền lăng xăng
Năm mười lớp thuế mà ăn
Dục lợi tắc hại có căn chẳng lầm
Thuế sông thuế rạch người cầm
Thuế đáy thuế lọp mưu thầm chẳng an
Thâu thuế thợ nhuộm thở than
Thâu thuế thợ bạc phải toan lo làm
Thâ thuế xuồng nhỏ bán vàm
Thâu thuế trùm đỉ đích làm người ăn
Ghe nhỏ bất mảng không căn
Cho giấy miển thuế cũng ăn bạc tiền
Lão nhiêu cận địa cảm phiền
Củng đòi phát giấy bạc tiền người ăn
Trẻ thơ thập ngủ lăng xăng
Vị cập sưu thuế cũng ăn bạc tiền
Nói ra kẻ giận người phiền
Đời nầy nhiều bạc nhiều tiền thì hơn
Tiền bạc trọng hơn nghĩa nhơn
Thiệt đời nhiều thuế coi hơn thuế đời
Thuế ngang ông rủ nhiều lời
Muốn thâu thuế Phật thuế Trời người tu
Thuế lò viện chậu mái lu
Thuế lò chén bát mấy thu thâu hoài
Thuế lò đường mật dục tài
Mấy người vựa cá có bài ba tăng
Việc người ai dám trở ngăn
Ai mà ức dạ hở răng kêu Trời
Thâu thuế các chú nhiều lời
Cao-mên đóng thuế việc thời như Nam
Người Tây lòng dạ thiệt ham
Thấy nhiều tiền bạc lòng ham lội hòa
Thâu thuế hai nước Chà và
Lèo thượng Léo hạ vậy mà cũng thâu
Đam lòng kế hiểm mưu sâu
Muốn qua Xiêm quốc tóm thâu binh quyền
Nước Chàm ăn ở cũng hiền
Người Tây cũng sáng binh quyền hết trơn
Nước nào Tây chẳng làm ơn
Cùng đều thâu thuế hết trơn trải đời
Kẻ oan ức dạ kêu Trời
Người tùng a ý thuận lời vui say
Thuế te thuế đủi thương thay
Thuế dồn thuế vợt khó nay nước mình
Tây cho cúng miễu tế đình
Ý người còn sợ nước mình có Tiên
E khi ngủ thập dư niên
Trong ngoài lục thập khùng điên kẹo lền
Tới đó ơn oán trả đền
Say sưa một hội kẹo lền thân thây
Bấy lâu Phật dạy ăn ngay
Làm lành ở thẳng phương Tây đặng vìa
Ghét cha con phải phân lìa
Ghét mẹ con ở mẹ vìaTây phương
Ví như Triệu-Cấu Tống-vương
Cởi con ngựa đất Phật thương độ ngài
Phàm phu đắc thế ỷ tài
Phật Trời thâu phép mấy ngài trơ trơ
Vọng cầu bữu điện linh sơ
Cầu lai cứu hậu văn thơ phép tài
Tây tham dục lợi ích hoài
Lợi đa tổn đức tổn tài nan đa
Tổn tài tổn quốc tổn gia
Bất chiêm bất nghiệm lợi đa tổn tình
Của mình còn muốn hại mình
Huống chi của chúng phiền tình hại thâm
Hữu vị thực bất vị tâm
Cơ thâm họa phước việc thâm tổn hình
Bất tình hà sự bất bình
Hại nhơn ích kỷ tổn tình nan suy
Thánh nhơn bất luận bất suy
Vi nhơn bất luận ngu si nan tình
Thánh tri tiền hậu loạn bình
Vi nhơn tắc thức thửa tình tri kim
Chữ nghĩa nghĩa chữ dụng nghiêm
Chánh chữ chữ chánh cổ kim bất tùng
Khó xưng quân tử anh hùng
Trượng phu nói chuyện tầm khùng sao an
Khả tăng bất khả giảm gian
Làm sao bằng dạ ở an lo bề
Liếc xem trào quốc bất tề
Kiễn vui chi đó lo bề tranh đua
Lo bề nhịn thiếu nhịn thua
Cầu Trời cầu Phật sanh vua phục hồi
Chẳng nên thác phức cho rồi
Sống chi gay mắt khó ngồi gấm gan
Chí ngũ thập tuế gian nan
Da dùn gối yếu lo sang sao rằng
Vỉ ơn ngọc xuất đạo hằng
Bất cầu lương đạo sao rằng nhơn lương
Nhơn ác tầm đắt ác vương
Nhơn thiện tầm đắt thiện vương hiệp tình
Nhơn ác tùng sự bất bình
Hà nhơn hiệp nhản hiệp tình tùng ngôn
Nghịch tâm nghịch nhĩ nghịch tôn
Nghịch đạo nghịch lý nghịch môn bất hòa
Nhơn chánh bất tùng nhơn tà
Nhơn tà nghịch nhĩ bất hòa nhơn trung
Vi nhơn tri sự si lung
Hiệp tà tà hiệp hiệp trung trung hòa
Bất tri chánh bất tri tà
Bán trung bán nịnh bất hòa nhơn nan
Bất tri vấn đạo dị đoan
Bất tầm vạn lý nhơn nan bất bình
Tri đạo thức lý tri tình
Bất tri vị sự bất bình tâm cang
Tâm sự sự chánh tất an
Sự tà sự cựu sự nan bất tùng
Vị tiểu nhơn vị anh hùng
Ý nhơn hiệp vị hiệp tùng nhứt đoan
Bây giờ sanh đẻ gian nan
Ẩm bồng dơ dáy thở than nhiều đàng
Sau người sanh tử vẹn toàn
Ba ngày thọ nhục ra đàng đi chơi
Biết ăn biết nơi thảnh thơi
Có răng không bú mệt hơi mẫu từ
Nói đâu thưa dạ không ừ
Tre măng một gốc kế từ giáo răn
Phụ giáo tử thính tùng căn
Bây giờ nhiều việc ở ăn bất tùy
Nghịch phụ nghịch mẫu nan kỳ
Tử tôn duyệt nghịch bất tùy nan phân
Phụ mẫu tâm thiện nan phân
Tử tôn nghịch bạo nan phân sự lành
Tử tôn tâm thiện tu hành
Phụ mẫu nghịch bạo ghét lành dễ chi
Đời nầy tuân cận tâm ly
Anh em ăn ở khinh khi bất hòa
Ấy là việc ở trong nhà
Bàn nhơn lân lý khó hòa người ôi
Đời nầy thôi cũng muốn thôi
Bậu gieo việc dử người ôi hởi người
Khôn thuở nên chín nên mười
Nghĩ cho việc dại hơn người nhứt niên
Mới đẻ con lòng Thánh Tiên
Tu oa nhớ Phật không nghiêng cái mình
Hai mắt trực ngó Thiên-đình
Lớn khôn cải dạ tùng tình khai tâm
Khai tâm hà sự bất thâm
Hậu nhựt không có khai tâm việc tà
Sanh thai không lửa ấm hòa
Ba nhựt tắm rửa huyết tà có đâu
Vị tình tri tức cao sâu
Lòng quen sao biết việc đâu mà tường
Gắng công khẩn đất lập vườn
Chờ khi gặp hội thái bường mà chia
Đời nầy nhiều kẻ nói lia
Ngày sau không đặng lại chia một phần
Đất Phật khắp hết trong trần
Nhơn từ đức hạnh hưởng phần hậu lai
Mắt bịch nhiều người bụng gay
Xốn xang trong dạ chẻ hai cái lòng
Thấy rắn nói hoảng con rồng
Hai con khác dạng một lòng mới in
Tráo tráo bai tráo ba tinh
Hai nhà ngó thấy coi in một nhà
Chùa ngói thấy Phật in già
Gia bần trí đảng bình hòa vận trai
Một người một mặt hai tay
Có ai ba mặt sáu tay bao giờ
Việc tu vọng Phật khó thờ
Tây-Phương còn nghỉ tới giờ mới ra
Người ta đau bụng người ta
Chớ nào lòng quỉ dạ ma đau gì
Bởi nghèo ôm bụng thiết chì
Bởi điên nói chuyện dị kỳ khó nhe
Có của ỷ của nói the
Tôi nghèo nói bậy người nghe nhứt đầu
Củi ướt không cháy thảm sầu
Cây khô mục phức đức cầu đông mai
Việc mình nè nạnh cho ai
So đòn đánh gậy con nai vào rừng
Đi đâu cũng phải nói chừng
E khi bờ bụi biển rừng đợi trông
Nói chuyện nói cũng mắc công
Tai nghe cho biết phải không cho tường
Hoan lâm cây cỏ mịt đường
Có đi không biết dạ tường đồng quen
Vải đen sợi chỉ cũng đen
Nhặt lơi không thấy chê khen cái màu
Đầu đuôi chưa tỏ đuôi đầu
Thảm cho Tây quốc bán cầu Long-Xuyên
Ong mật đóng cửa tòa-Phiên
Hai tòa chưa biết sầu riêng tòa nào
Đi xóm người mới ghé vào
Có ai đi kiếm anh hào mà hay
Có ai trồng chuối tưởng cây
Đặt rồi xuống đất khoanh tay trong buồn
Chỉ tơ rối rấm trong cuồn
Rối thời gở rối dạ buồn cơ thâm
Buồn đời tuổi chẳng đặng trăm
Đâu hai loại tóc không tâm làm lành
Ba mươi một phút gảy nhành
Miệng thời móm xọm không đành tu thân
E là dân cựu quan tân
Dân tân quan cựu không phân chánh tà
Vô phân sanh sự bất hòa
Lao ngao chen cửa án tòa lạy Tây
Dại chi chẳng biết dại ngay
Vô tòa quan chúng hành thây vui mừng
Đặng kiện vìa nói tưng bừng
Đêm nằm chiêm nghiệm nhớ chừng mưu gian
Trong lòng trăn trở chẳng an
Âm mưu nhiều việc tính toan hoành hành
Sao chẳng chiêm nghiệm việc lành
Việc tà việc chánh tu hành ít hơi
Thiểu sự mình đặng thảng thơi
Vào quán rượu thịt ăn chơi muôn ngàn
Ngày nay ăn ở chàn ràn
Không nhà nào thuận một đàng tích nhơn
Có thân sao chẳng lo thân
Tiền suy hậu nghĩ xét phân việc mình
Sấm ra bất cập thình lình
Làm người chẳng xét tội mình hỏi ai
E cho thậm tội con lai
Rặt giòng bất luận việc ai tiếng đàm
Con nhà giữ đạo ăn làm
Thường hành niệm Phật dạ hàm hiếu trung
Đêm nằm phá chí suy lung
Thường thường chiêm nghiệm tà trung xét lòng
Đừng nói những việc bao đồng
Ngày đêm chiêm nghiệm sợ lòng lảng xao
Lượng phân nói thấp ý cao
Cẩn ngôn cẩn hạnh kẻo xao lảng tình
Nói chánh người cũng sợ mình
Quỉ ma khủng cụ đắt tình tinh minh
Phật Trời hứa đắt tánh linh
Bất tri tà chánh bất minh tưởng làm
Hưởng linh phong nghị tiếng đàm
Những người lo việc ăn lam khó thôi
Chữ Thánh tri lại nghĩa tôi
Thánh buồn Thánh nghỉ tôi thôi tận tường
Đế-vương cỡi ngựa lên đường
Lao xao bá tánh xem tường mả long
Tu hành đừng có tiếc công
Dạ người tiếc của Phật không độ rày
Không học sao có công dày
Cúng của ngồi nhắc lạy rày minh mông
Tận đồ tận thế tận công
Tồn thiên tồn địa tồn long mỷ tùy
Hội ý hội trí nhứt kỳ
Hội nhơn hội diện thiểu tùy hội ân
Hội ý hà hữu hội thân
Quế tồn mỹ diệm phi ân bất tồn
Du nan nan thị nan hồn
Thân thấy tại thế khổ tại tam quê
Đời nầy ăn ở mà ê
Chẳng suy chẳng xét chỉnh ghê cho đời
Không nói chê kẻ ít lời
Nhiều ăn nhiều nói ở đời nhiều khen
Nước ngược nhiều kẻ làm uen
Nước xuôi nhiều kẻ bạc đen bất tùng
Đại trí vi lực anh hùng
Tiểu tâm nhiều kẻ xưng hùng người khen
Lạ chi một nước con riêng
Ở sao cho đặng mình quen nước mình
Khác nước ăn nói khác tình
Chưng quân chưng lính người mình ỷ chi
Nửa ở nửa lại ra đi
Mã tà xuất trận tử thi tội nhiều
Ỷ mai phải trả tội chiều
Nhiều hung nhiều tội thời nhiều đầu thai
Bất kỳ kẻ gái người trai
Con Trời chí đọa huờn lai cỏi trần
Sa thế bất phú thân bần
Trả cho mản quả cỏi trần hưởng vinh
Dạ người trí huệ trung tinh
Nhơn vô trí huệ bất minh đọa hoài
Nói vắn nói chẳng đủ bài
Nói hoài ra việc nói hoài không hay
Giặc Tây thời đánh bằng tay
Con Tây người phải phó Tây trọn đời
Chớ đừng mở miệng kêu Trời
Bình thời hớn hở loạn đời thở than
Khi người vinh hiển dọc ngang
Gặp cơn bác loạn gian nan ưu phiền
Hưởng vinh một thuở an tiền
Bất ưu tội phước nảo phiền hậu lai
Lộng tình lòng gái lòng trai
Hạ trần chỉ thị kẻ lai bảy phần
Nhơn nhơn các hữu kỳ phần
Phần phước thời ít nhiều phần tội đa
Không tưởng Trời Phật mẹ cha
Lòng người tưởng quỉ tưởng ma lễ đường
Nhơn nhược tâm quí nhơn cường
Nhơn ác bất húy tâm thường thiện nhơn
Chữ mà không nghĩa sạch trơn
Biết rằng sách bạch nghĩa hơn chữ hình
Sư nan cao đệ lý tình
Lý tường tri lý tâm bình tri nhân
Tận cựu vi tấn sự tân
Tiền ân kế hậu vi ân thọ trường
Sự ác kế ác bất thường
Tích tài vô đức bất thường sự thân
Miểng miểng họa hại cựu tân
Tích nhân tích nghĩa tích ân thọ trường
Nhơn gian hữu mục bất tường
Tây-phương chiếu kiến Minh đường tri minh
Dục kỳ ác nhơn bất ninh
Dục vi kỳ thiện đệ huynh thuận hòa
Nhơn dục ác thiên hứa tà
Nhơn vi tùng thiện thiên hòa địa an
Nhơn thiện vi Phật nhơn gian
Nhơn ác vi quỉ bất an ma tà
Tâm nhơn nghịch thiên bất hòa
Dương gian bất sát chánh tà nan du
Hậu thế nhơn trực bất ngu
Tiền kim khôn quỉ đa ngu bất từ
Dục vi nhơn nhẫn nhẫn từ
Hoàng thiên thiểu lục nan trừ quỉ ma
Thánh hồ vị đạo hồ tha
Hồ tha hồ vị quốc gia nhứt điều
Cơm vua phản chúa thời nhiều
Báo ân ít kẻ luật điều phạm đa
Cơm quỉ người tưởng theo ma
Cơm Trời tưởng Phật sao ra đổi nầy
Để trước thời có lời Thầy
Ba căn dọn lại hiệp bày một căn
Bồ đề lục tỉnh lăng xăng
Ngày sau không có cơm ăn no lòng
Nước đâu phật để trên giồng
Người đâu đi tới hiệp lòng người đây
Kẻ mặn người lại ăn chay
Gặp nhau nói chuyện khác nay cái lòng
Phép Phật sổ thẳng trong đồng
Người ngoài cải lại vẻ vòng tài hay
Đố ai làm chẳng nắm tay
Đích không ngồi đất tài hay bất tùng
Có dấu người đặng chung cùng
Người không có dấu xưng hùng mặt ai
Đây trai đó cũng là trai
Người không có dấu việc ai ai tường
Lở đi lở ở đoạn trường
Đoạn đi chưa dứt ở thường khó đâu
Thảm sầu đờn khảy tai trâu
Giải buồn mà khảy uổng câu tiếng đờn
Trớ trêu quỉ giận Thần hờn
Nghĩ tôi dại quá khảy đờn tai trâu
Ở đáy buồn khảy đi đâu
Sông còn nước uống giếng sâu cạn rồi
Sông hết nước uống một hồi
Giếng cạn còn nước người ngồi xung quanh
Ngặt tình dạ thúi lòng tanh
Bản vàng lai chiếm rạng danh trẻ già
Cựu quan an ẩn Biên-hòa
E khi quan cựu lòng mà bất trung
Cựu quan ở chẳng dữ hung
E là lòng dạ tứ tung ngũ hoành
Ở thời không dữ không lành
Trung quân ái quốc tu hành vốn không
Cựu trào binh tướng thời đông
Ngày sau nhứt phẩm thấy không người nào
Thấy đời ruột thắt gan bào
Thương bề cửu phẩm ra vào ít ai
An nam khác nỗi lòng lai
Phật về nhìn dấu không ai dám nhìn
Nhìn dấu xem xét nhìn hình
Nhìn coi ý ở nhìn tình xuất ngôn
Minh ý xuất trí gia tông
Giòng truyền Hớn thất xuất ngôn kỉnh
 nhường
An tâm cổ giáo ngủ thường
Ngộ nhược thủ lễ ngộ cường chánh ngôn
Phải ăn phải nói trí tông
Phàm hí vô ích cuồng ngôn chẳng dùng
Nhơn chánh ngôn chánh anh hùng
Xuất ngôn vô độ nhơn cùng phi nhơn
Trí tâm thân nảy lập thân
Đường danh hành đạo chí ân hải hà
Lạc đạo tùng Thánh Di-Đà
Thời hưng chí thế long xà xà long
Ngộ kỳ vỏ ngộ kỳ phong
Ngộ kỳ phước thiện phương đông phục hồi
Dương gian cận địa khó rồi
Tiền vi chiếm mộng đông hồi danh giao
Nhơn phi hiền thị bất giao
Quí nhi thị quí nhơn lao nghịch tình
Vật phi nghĩa bất thủ tình
Loạn ban sát chúa trị bình âm mưu
Chó sau mèo trước bất ưu
Heo con mèo mẹ trúng mưu Phật Trời
Trước đà thấy dấu ra lời
Thương ôi cho kẻ ở đời bất tri
Phật suy người cũng phải suy
Sầu buồn sự thế lời ghi hao mòn
Người ôi mai mất nay còn
Sống chi nhơ tiếc thác còn dương danh
Tri kỳ đạo đạt kỳ thanh
Thác thời để tiếng sống danh nghị đời
Một lòng như nói một lời
Khác lòng thiệt khó ở đời người ôi
Tùng ma tùng quỉ mà thôi
Người nào bụng nấy thương ôi trái lời
Người khó thời phải nhịn lời
Cô thân nhịn lẻ thương đời khó phân
Tận ý xuất ý Dần Thân
Xem sau xét trước thương thân bất hòa
Nói ra nói việc thiệt thà
Mắt ngơ tai điếc người mà không nghe
Quân tử lập tiền như tre
Bây giờ nói thiệt không nghe khó hòa
Tại nhơn hà ngả nhơn hà
Nhị nhơn lưởng trí chánh tà lưởng tâm
Nhơn ác nhơn phách cơ thâm
Hoàng thện bất phách ác tâm nhơn trần
Thiện nhơn vi Thánh vi Thần
Ngổ nghịch huờn thú dương trần báo oan
Nhơn thiện nan nhơn thiện nan
Chỉ tâm tích nhẫn nhẫn an nhẫn hòa
Bất nhẫn thiên hứa ác tà
Nhị nhơn đối khẩu bất hòa nhị nhân
Nhị nhơn đối ngủ bất phân
Nhơn cuồng nhơn trí nhị nhơn như cuồng
Đời nầy thấy vậy mà buồn
Ngày sau không có nhơn cuồng tranh đua
Đều hiền không việc hơn thua
Kẻ hiền người dữ tranh đua chẳng hòa
Tôi như ván mục lót nhà
Bước mạnh thời gảy bước mà nhẹ chưn
Ghét chi trước mặt sau lưng
Phải e ván mục nặng chưn khó ngồi
Quyền hành chẳng phải nào hồi
Việc sau tráo trở việc rồi trải qua
Người ta ba thứ người ta
Thân tôi chưa biết thứ ma thứ gì
Nói lành ai cũng bất tùy
Tức hông đu ruột xuống lỳ nhịn thua
Nhà không chủ nước không vua
Ví như con óc con cua ngoài đồng
Tức lòng lòng tức cho lòng
Nói lành chẳng dụng dạ phòng ghét tôi
Con phải con cải thương ôi !
Tôi nói chẳng phải tội tôi Phật hành
Tôi biểu những việc làm lành
Người mong làm dử nở đành ghét tôi
Đức giây bè trước mới trôi
Nở nao chẳng kiếm bỏ tôi một mình
Giống tre một vạn một tình
Cây lớn cây nhỏ cũng hình cây tre
Thương đời nói việc chẳng nghe
Ngày sau mất nón chèo ghe khó tìm
Mặt trăng sao khuyết hai liềm
Nhớ sau khó kiếm tưởng niềm trước
Rách rồi vá lại hôm qua
Bữa nay vá lại kim sa chỉ rồi
Ôm cột vuốt đứng vuốt ngồi
Tốt ôi là tốt nhớ hồi Phật phi
Bước chưn đi khó bước đi
Người thác vì của Phật ghi chẳng lầm
Biết thời nói Phật nói nhầm
Không biết nói láo Phật lầm mình hư
Phật nói láo Phật bất tư
Mình thấy nói thiệt mình hư phận mình
Hung hăng khó giữ vẹn hình
Khi không Phật khiến bất bình tữ nan
Ô kỳ đạo ố vị đoan
Việc quên thương nhớ tử nan bất tường
Dị thường tác sự dị thường
Nhứt đoan chánh sự minh tường chánh đoan
Kiến tạo tri đắt kiến an
Tam hoàng nghị sự nhứt đoan thuận hòa
Đa tham khổ hạ nhơn tà
Đa lợi tắc hại bất hòa nhơn gian
Nhơn nhĩa nhơn trí gian nan
Quân thần phụ tử đa đoan bất hòa
Cha Nam con ruột một nhà
Cha Tây ăn ở bất hòa con Gia
Con người ta đạo người ta
Đừng đừng bắt chước con ma lăng loàn
Nam cũng tràng Tây cũng tràng
Lở bề phải gánh giữa đàng gánh không
Nhiều thầy nghe tiếng nhiều ông
Nhiều cha nhiều mẹ con không nhiều lòng
Thương ôi gánh gạo lên giồng
Chẻ tre thấy lóng nhiều ngăn
Chẳng thấy chỗ nào tre ăn
Trên sương dưới đất thương măng lón hoài
Gió đưa ngọn yếu liệc dà
Lòng thời trống lỏng kín hoài mắt tre 
Chẻ tre tiếng nổ mới nghe
Để thời nằm đó cây tre tiếng gì
Đương ra nhiều vật lạ kỳ
Ai ai đều dụng ơn gì cây tre
Biết ơn tre nổ thời nghe
Nổ thời nổ lóng mắc tre nổ gì
Chổ trống chổ kín nan kỳ
Nhiều ngăn nhiều lớp dể gì trong tâm
Lóng dao lóng nhặt kể trăm
Cây nào không lóng bất thâm sự tình
Cây còn có nghỉa độ mình
Người sao chẳng nghỉa độ tình người ta
Làm người chẳng nghỉ xét ra
Nói ra thời lổi người ta làm gì
Quân tử trước quân tử tùy
Tiểu nhơn tri sự phục tùy tiểu nhơn
Quân tử phân tiểu nhơn phân
Ngôi nào phân nấy hoặc ơn hoặc thù
Không phân như thể kẻ mù
Có phân có biết chổ thù chổ ơn
Lưởng phân hiệp lại một phân
Biết rằng kẻ hiếu người ân người thù
Khi không ai bắt bỏ tù
Sự sanh sanh sự oán thù tại thân
Quốc gia hữu ác hữu ân
Tây dương đạt quốc tại thân bạo tàn
Quan bất giáo thiện dân hàng
Dân bất tác thiện bạo tàn tại dân
Phụ hề dưởng tử giáo phân
Vô sanh vô dưởng khổ thân dân Trời
Thiệt con cha dạy nghe lời
Cha Trời con quỉ cải đời khó phân
Phụ bất giáo tử bất ân
Tử ân phụ giáo lập thân văn tường
Phụ nhu nhược tử cang cường
Bất tùng ngôn thiện bất tường nan phân
Vi ngôn tử oán phụ ân
Tử ân phụ oán lưởng thân bất tồn
Hoàng thiên sanh ngã tích hồn
Địa hậu tích xác vong tồn tồn vong
Hồn oan thác ở minh mông
Báo trần trả quả thác không lộn vìa
Thác sao âm phủ phân lìa
Thiên đình không tới thác vìa nghiệp chi
Thiên bất tri địa bất tri
Ở sao người thác nghiệp chi oan hồn
Tôi sa địa ngục vị tồn
Tội trần trả hết phần hồn trở lên
Thác sao hai cõi đều quên
Dương gian bất thức hư nên tại lời
Quốc vương thủy thổ trong Trời
Sang thời hưởng tước dân thời hưởng an
Sống đền thủy thổ lo toan
Thác về hai cõi ở an cũng mầu
Sanh ưu quốc đạo công hầu
Tử ưu miển tội qua cầu Tây phương
Sanh trần phế ác vi lương
Tử nhi miển tội cận vương cận hầu
Trào tân bất chí ưu sầu
Thiên cơ nan tỵ qui đầu ly thân
Quan phân dân cũng phải phân
Dân tu quan chẳng lo thân tu hành
Dân ngu nhiều kẻ làm lành
Người sang kẻ phú lo hành phạt dân
Bá phước phật hứa hương lân
Chí tồn vạn tội nhơn dân vi tà
Tôi nguyền đi tới Phật-Bà
Cúi đầu bốn lạy quì mà hỏi thăm
Một năm Phật kể hai năm
Nửa năm của Phật nửa năm của Trời
Biết sao nghe nói tỏ lời
Chuột mèo trâu cọp rồng thời nửa con
Thấy Phật không nói thon don
Nêu hư Phật nói dạ con mới mừng
Ra sông mõi mắt ngó chừng
Ở rừng thấy Phật còn rừng không phân
Quan-Âm tiền nhựt giáng ân
Vận còn bất đạt không phân việc nào
Nghĩ thôi ruột thắt gan bào
Nhục vinh thắng bại việc mà sử tâm
Phật sửa tâm sự siểng thâm
Vọng ngôn tận lý sử tâm ưu sầu
Thinh không ơn Phật đội đầu
Sử tâm nghĩa trọng dạ sầu phàm phu
Cầu Phật dạy bản chí tu
Dạy đường biển thánh rừng thu tỏ tường
Chí lương Phật độ cang cường
Độ tâm thiện nghiệp lập đường Hớn-bang
Phật độ quốc thới dân an
Độ tình bá tánh hiển vang thuận hòa
Lộ lở cờ bạc rượu trà
Ít người tích thiện thấy mà thương ôi
Phật Trời vở dạy cho tôi
Thấy khôn mới biết thương ôi Phật Trời
Chơn thơ mật tích trải đời
Lộ lở cũng biết hoại lời chẳng nghe
Long châu quần áo rách te
Lội đà mỏi cẳng không nghe Phật Trời
Ai ai khôn khéo ở đời
Thiệt khôn khôn thiệt nhiều lời vi ngoan
Cảm dỏng tiếng nói giàu sang
Ai mà chẳng biết khoe khoan trí tài
Dầu người có nói cho dài
Tôi mà chẳng học những tài ỷ thân
Tôi muốn học nghĩa học nhân
Ai mà hơn nữa dạy phân tôi nhờ
Vọng cầu ngôn Thánh phượng thờ
Lời nay tôi thiệt dại khờ kể trăm
Ai đi tới Phật hỏi thăm
Tôi hỏi cho biết mấy năm lập đời
Hỏi thăm việc chánh nghe lời
Cho biết tà nịnh ở đời đừng nghe
Xem đời ít kẻ trồng tre
Trồng tiền trồng bạc nói nghe không vừa
Đứt giây cây cả gió đừa
Thương thay cây nhỏ chưa vừa ba căn
Người đọa khó nỗi nói năn
Xem nơi thị tảo lạc căn làm lành
Trải em ác thú lội hành
Nhơn dân thậm khổ kiếm lành không ra
Nào ai chưởi bới ông cha
Bây giờ thấy quỉ thấy ma rùn mình
Xà bông tắm rửa dạng hình
Gặp cơn bát loạn để mình tanh hôi
Đời nầy trả quả người ôi
Phấn còn thấy phấn vôi thôi rả rời
Ở đâu phụ bạc ông Trời
Loạn ly thấy Phật rả rời thân thây
E chim mỏi cánh sầu bi
Người ta có cẳng khó đi khỏi nhà
Thương ôi kẻ trẻ người già
Cột săng kèo đống thấy mà lụy tuông
Cực bề người có bạc muôn
Khó chi niệm Phật tròn vuông chẳng đành
Niệm Phật thời phải làm lành
Làm sao có bạc chẳng đành khổ a
Oán tha hề bất oán tha
Nói lành người oán khổ a nhiều bề
Tại nhơn bất oán thiên hề
Phật còn thương chúng nhiều bề khổ lao
Chúng chẳng thương Phật bề cao
Phật Trời như chúng biết sao độ rày
Nước xao đầu vịt có Thầy
Bây giờ tận thế tôi bày không nghe
Chúng lành Trời Phật chở che
Chúng dữ Phật dạy chẳng nghe khó phiền
Tu sao người chẳng làm hiền
Biết đạo người phế ngôn tiền người khi
Chữ rằng phụ mẫu ố chi
Cụ nhi bất oán tử tri thiên tình
Dầu mà cha mẹ bất bình
Làm con phải tưởng nghĩa tình thân sanh
Làm lành thác đặng thượng thanh
Làm dử hạ trược đua tranh làm gì
Nhơn thiện nhơn ác nan kỳ
Nhơn cư thiện tận việc gì tranh đua
Tùng Trời tùng Phật tùng vua
Tùng nhơn tùng đạo hơn thua đừng tùng
Đẩy đưa lời nói vô cùng
Vọng cao vọng thấp xưng hùng mình coi
Lưởng nhơn đối khẩu tâm soi
Lưởng tà hiệp ý cũng coi chẳng lầm
Chẳng biết nói quấy nói nhằm
Bất tri tà chánh chẳng lầm tại tâm
Bất tri ngôn xuyển ngôn thâm
Chánh tâm hiệp chánh tà tâm hiệp tà
Hai việc phân biệt hai nhà
Lời chánh phân nói người tà không nghe
Tà nói người chánh không nghe
Nói vầy người phải chẻ tre độ tình
Dạ dạ người dạ cái hình
Không dạ cái bụng mà tình biết đâu
Người chánh lời chánh lòng đau
Người tà nào có biết đâu mà rờ
Nhà Thanh có lập phủ thờ
Làm vua không dạy dân khờ dễ chi
Trào tà dân phải ngu si
Trào chánh dân dám loạn ly gian tà
Tiền bạc bất đạt bất hòa
Vỉ ơn vỉ đức nước nhà hữu oai
Dục đức thời đức huờn lai
Dục tài dục ác cường oai tan tành
Tan tành hà sự bất bình
Bất tình tâm loạn dục tình bất minh
Thị quí vạn điển thiên kinh
Vạn kinh thiên điển bất minh tại tình
Không ai thiết kế Tử-Trình
Dùng mưu Lổ-Túc đoạn tình trung cang
Quân ngang thần chúng tùng ngang
Vô phân sự thiện bất an sự trào
Giác hết các việc đem vào
Phải không chứng có Thiên tào Phán-quan
Nước nào lòng tính mưu gian
Hoàng-thiên cảm chiếu loạn an xác hồn
Nam-bang tứ hướng đánh dồn
Phật Trời soi xét sự tồn sự vong
Tuy là nói chuyện vân phong
Cải Trời cải Phật không xong người nào
Ham chi ăn nói hùng hào
Những lời phải quấy không vào lổ tai
Phật Trời nào có ép ai
Ngặt mình muốn chết không tay ớt gừng
Người không biết khó vô chừng
Nói phải người cải nói rừng điếc tai
Không nghe ai cũng như ai
Nói một người muốn nói hai cho nhiều
Việc đời xem lợ mai chiều
Ở đây ngồi chịu nói nhiều mệt thân
Nghĩ đời khó nổi làm ân
Nói phải không dụng biết phân chỗ nào
Biết nghe lời phải đem vào
Vô mưu vô trí ào ào gọi vinh
Coi tôi như quỉ như tinh
Dầu cho nói việc chánh minh cũng đừa
Nói phải người cũng không vừa
Người dùng việc quấy người đừa việc ngay
Tôi khó tôi ngó Phương–Tây
Thương người việc khó cải đây kgó ngồi
Quấy phải tôi cũng biết rồi
Lựa là Trời Phật phản hồi xử phân
Nhơn tùng Phật thị nhơn ân
Hà nhơn xử Phật khó thân từ ngày
Nhơn gian ai biết việc nầy
Phân đời đều đủ kính rày Tiên sanh
Tôi nghe lòng dạ hôi tanh
Anh em hữu trí khôn lanh nói nhầm
Dầu xa vạn lý tối tâm
Tôi xem như ngọc dạ cầm vàng thoi
Trầm tóc để đó mà coi
Mắt tội là mắt hai thoi chiếu đời
Nghĩ thôi mắc cở cho lời
Nói ra người trí cải lời từ đây
Cuộc đời người dở mà hay
Người hay mà dở thương nay cho đời
Người ham nói đặng nhiều lời
Có mắt không thấy Phật Trời ở đâu
Không thấy bất ý dò sâu
Nói ra người phủi biết đâu mà tường
Người nghe dắt nẻo chỉ đường
Chẳng nghe để kẻ ở vườn làm ăn
Nói chi mỏi miệng động răng
Phật Trời không hiểm tại căn người phàm
Giác thế thiệt mỏi hai hàm
Giác hoài e thế nghe nhàm lổ tai
Khổ tai tại sự khổ tai
Thị phi bất quí kim lai vị hà
Lập chánh chi chánh cải tà
Qui tà phế chánh nhơn hà phi nhơn
Phế tà lập chánh lập ân
Lập tà khỏi lượng khỏi phân chi vầy
Nói cạn từ đêm từ ngày
Mà người chẳng tỏ việc nầy khó chua
Vật ngon bán rẻ không mua
Của hôi bán mắc người chua xót lòng
Người trở sao quá bánh phòng
Biết sao tôi ở cho vừa lòng ai
Ghe bể nhờ có dầu chai
Người bể thấy việc hại tai trét người
Nổi nầy lở khóc lở cười
Lở ma lở Phật lở người thế gian
Lở xuôi lòng cũng lở ngang
Lở mừng lở giận lở than cuộc đời
Vi nhơn bất quí vận thời
Ngó trước người nói không lời sau lưng
Ở đời ai khỏi lở chưn
E khi lở bước sau lưng sợ khờ
Con nên cha mẹ đặng nhờ
Con hư e hậu bàn thờ vắng hoe
Nói-sách thời sách muốn nghe
Sách nghe nghe sách trống hoe trong lòng
Lập kinh kinh lập bao đồng
Nghe kinh ngoài miệng trong lòng không kinh
Phật minh người ở bất minh
Làm sao Phật độ tâm linh cho mình
Thiên minh nhơn thế bất tình
Làm sao Trời độ lòng mình thông minh
Nhơn minh Trời Phật hứa linh
Hứa tình trí huệ thông minh soi đời
Người dữ bất độ sửa lời
Người hiền phải lánh ở đời trí mưu
Tị hung tị bạo bất ưu
Quí xà quí yết quí mưu vận thời
Thiện tâm niệm Phật vái Trời
Thiên tai vạn họa nhứt thời vi tiêu
Kiến hiền như kiến Thuấn Nghiêu
Kiến ác như kiến quỉ yêu sát hình
Kiến hiền như tựu Thiên-đình
Kiến ác như tựu Diêm-đình xử tra
Kiến hiền như tựu cung nga
Kiến ác như tựu Diêm la hành hình
Có phần mới biết loạn bình
Phân ra nhiều kẻ ghét mình chẳng thương
Nhiều trào loạn trí mạt vương
Tôi nay tri hậu mạt thương phản thần
Ác vương ác sự ác trần
Thiện vương thiện sự thiện thần thiện dân
Tạm ngu sự thế nan phân
Thiền hiền tấn tước trị dân an hòa
Lập đời hậu thế an nhà
Nước ai nầy ở bất hòa lập gia
Phật cho buôn bán trải qua
Chung cùng lập thất lập gia bất hòa
Loạn cư loạn chí nước nhà
Loạn dâm loạn dục bất hòa nhơn dân
Vị tình vị sự qui tân
Khuyên tình cựu thế vị phân tâm phiền
Hạ nguơn bất thọ giáo truyền
Thơ qua giảng lại người phiền nói ngây
Văn chương thượng trí người hay
Nôm na dốt nát dại ngây khó rày
Ai từng hay đậy dở bày
Văn chương thượng trí đặt rày hay hơn
Việc khó thấy cũng có cơn
Việc dễ thấy cũng dễ hơn bây giờ
Hai đạo lập lại một thờ
Cũng như một đạo bây giờ hai căn
Nhơn lập đạo luật tài năng
Có ai biết việc khó khăn nước nhà
Đời nầy chánh cũng như tà
Tà thời như chánh khó hòa khó an
Quốc vi nan dân bất an
Xét ra nhiều lẻ loạn ban bất hòa
Tôn sư bàn luận việc nhà
Còn lo một nổi trẻ già đa đoan
Thầy xem sự thế chưa an
Nhìn tường Tống thất trường an hầu gần
Giúp cho một đạo phù thần
Uống vào khoẻ mạnh Hớn - Tần nhứt thân
Lâm đền đại đạo quân ân
Chí lăm bắn nhạn lập thân công hầu
Lóng nghe trống giục Nam lầu
Đêm khuya chúc thánh vọng cầu quốc gia
Chữ thời khát nước nhờ cha
Khô môi rát cổ nhờ xa độ gần
Đội ơn thánh chúa chư thần
Giúp cơn nguy biến cơ bần quốc gia
Ba cõi ăn nói vừa ba
Cỏi trần mắc đọa ngâm nga thơ bài
Phật chưa cho việc phép tài
Phật còn hành quả nằm dài thở ra
Chúc Thánh chúc thọ trào ca
Thái bình Thiên tử quốc gia thạnh thời
Chúc an dân thứ thuận đời
Nơi nơi lạc nghiệp thạnh thời quốc gia
Nam thanh nữ tú vào ra
Nhứt tâm cầu Phật quốc gia lâu dài
Giao-Quì phục nghiệp đại tài
Phụng-kiều Lý-đáng hớn hài vạn niên
Đặt cầu các bổn hội Tiên
Chúc lai hoàng tữ thọ niên đời đời

 Ө

Trải gan son nói chẳng tuân lời
Dồi dạ ngọc xem đời ngơ ngẩn
Lập ngoại ý chơn thơ phong cẩn
Chí bất vi bất lẩn hồi sơ
Giải tâm sầu hạ bút đề thơ
Trình ba đạo thiên cơ vị liểu
Khuyên bá đạo minh tinh lập biểu
Cho nhơn dân vị liểu tường tri
Chí bần nhơn tồn tích ngu si
Khuyên thượng trí tâm tri giáo hửu
Tuy thọ giáo tu trì linh bửu
Chí cuồng phu ăn ngủ bất tường
Tôi e là lạc đạo vị thường
Tâm nan biện bất tường đạo lý
Tâm dục đắt bá nhơn hiệp ý
Nghị cổ kim minh lý đạo mầu
Người nở vui mà để tôi sầu
Biển Thánh đạo dạ cầu lâm sỉ
Tôi e thuở bất tề vận bĩ
Tác loại tâm chẳng nghĩ buổi dầu
Lo là lo cận địa chư hầu
Trách là trách vô đầu vô vị
Lòng thảm thiết tưởng niềm anh chị
Thuở an gia bình trị tới lui
Nào hay đâu nhơn đạo tối đui
Nghĩ mắc cở ngưởi lui kẻ tới
Ơn báo oán nhiều người chưởi bới
Oán báo ơn Hưng Thới tề ban
Mèo trong nhà bươi bếp tang hoang
Trâu ngoái ngỏ quật tan rừng cỏ
Tối đốt đèn nhà ai nấy tỏ
Vách không tai nghe rõ nhiều khi
Thuở bình thời ai rủ người đi
Cơn hoạn họa dể khi thậm ngặt
Con một nhà lòng nào sanh giặc
Con mắt tinh thậm ngặt nam mô
Có đời nào niệm Phật Gia-tô
Tâm bất tính nam mô hại Phật
Sợ là sợ nhiều loài súc vật
E là e niệm phật phản tâm
Giải cuồng tình loạn cú ca ngâm
Khuyên anh chị thiệt tâm chớ chấp
Làm sao mất tiếng đời Long-ấp
Việc chánh tà chớ chấp cuồng nhơn
Mặc thế tình ai biết thời phân
Tôi há dể vong ân bất biện
Sự hư thiệt tận tình sử truyện
Người ở đời dục biện nan tai
Phải dung tình quốc truyện thơ lai
Trời Phật tấm huờn trai tráng kiện
Khuyên nam nử gắn lòng tích thiện
Việc có không hậu biện tất tri
Chớ đem lòng thấy dễ mà khi
Tôi thiệt đứa ngu si cơn loạn
Đêm thảm thiết đoạn trường trường đoạn
Ngày xốn xang ngũ tạng đê mê
Lụy đầm đầm mối đạo người chê
Thảm mịch mịch phu thê bất thuận
Cám là cám Phật cho nghị luận
Lo là lo Thiên địa tuần huờn
Lụy nhỏ tuông hờn chứa trả hờn
Ủ mặt ngọc dậy đờn giữa đứt
Sự bất chánh tức ôm lòng tức
Nghĩa hồi sanh thậm ức chưa đền
Trung quân vương nhơn nghĩa cho bền
Hiếu phụ mẫu lâm đền dưỡng dục
Cỏi trần thế dạ mong lánh tục
Nước chưa trong còn đục ngán ngầm
Thấy nịnh thần bụng giận gan bầm
Thương Trung hiếu đêm nằm không ngủ
Trách hồ nhung đem lòng phản chủ
Hưởng lộc vua tựu ngủ tùng tam
Kẻ phản thần sanh dạ gian tham
Loài phản quốc dạ đam khuấy rối
Vận thần thông trừ loài phản bối
Khuyên chúng dân thầm tối thiện gia
Kẻo mắc đường ác thú loạn ra
Thời thậm khổ vạn gia nan biện
Chùa Công-phủ Long-Châu đại điện
Cho nhơn dân phương tiện tu trì
Chổ đó sau hữu Phật chúng vì
Chùa Phật lập biên thùy đao tọa
Tồn Long-ấp lập tiền dỉ hạ
Ngoài lê dân tai họa xiết bao
Đêm nguyệt thanh bắt mặc xem sao
Thời Hưng Thới tận lao chí mỷ
Thuyết mấy khản khuyên người suy nghĩ
Dạ chí lăm lập Kỷ-trần-cang
Vận bất tề bị đảng hung hoang
Thời bất đạt còn mang nạn cả
Chốn dương thế Phật còn hành quả
Nợ tiền căn nay trả gần rồi
Tâm bất an Phật chửa định hồi
Đường sanh tử chưa rồi hai lẻ
Ngăn tiền lộ mộc bài ông Thẻ
Trấn tứ phương đủ lẻ muôn binh
Trời giúp đường hai chữ khương ninh
Phật độ chí muôn binh trợ lực
Vọng Tiền giản độ người trung trực
Hậu giản binh trợ lực trào ca
Chúc Nam-kỳ hưởng thọ quốc gia
Nguyện Thiên-tử trào ca vững đặt

 Ө

Đồng nai xứ quản nam phát khách
Tri tân hình ký Đức chúa Trời
Tha tội chúng tôi. Nam mô A di đà Phật
Nam mô Phật
Nam mô Quan-thế-âm bồ-tát ma ha tát
 Quan-Âm kinh táng . . .
 ( đọc 12 cầu nguyện Phật bà )
 trong kinh phổ nôm.

 Ө

Thậm trách thi

Trách lòng bá tánh trẻ cùng già
Vui say theo thuở bỏ đạo nhà
Đất Nam-kỳ không tưởng ông bà
Tây-phiên quốc dục hòa mưu trí
Chức hội đồng lập tùng a ý
Viển trường an ứng thí vô nhân
Nghĩa quân thần hà hửu phi ân
Trách bá tánh vô phân tà chánh

 Ө

Mỷ -trà – cao - lảnh thi

Mỷ-trà đương Cao-lảnh thị thiền
Phi-lai-tự vong tiền phế hậu
Trường thứ nhứt thiên cơ bất lậu
Hội nhị chung kế hậu vị phùng
Nương An-lương thọ giáo tam tùng
Ngụ Thạnh-mỷ khương hùng tứ đức

 Ө
 
Đông lộ ngỗ nghịch thi

Đông lộ tân trào lòng bát cai
Tây-phương yểm cựu đây mà bày
Ông cha xưa thọ giáo với Thầy
Con cháu nay học rày các chú
Đoái thấy búa tay vầy cả lủ
Trực nhìn dao bảy đủ mặc rày
Đông-lộ kim trào mầy quen thú
Tây phương cổ tự tú phùng xuân

 Ө

Cảng - lộ- thi

Đường kinh nầy bạc tiền bá tánh
Khai Đông-dương qui chánh Tây-phương
Thạnh-mỷ-tây hương chức lòng thương
Làm đơn bẫm Tây dương tỏ cáo
Bổn đạo cựu tưởng niềm cơm áo
Xây rọ mành đốn gáo lấp đường
Cửa mộc bài ngăn kẻ viển phương
Thâu đường nước trở đương thậm khổ
Người vi thiện lo đền thủy thổ
Phải đi buôn lo việc lổ lời
Nhẩn nhẩn tâm niệm Phật vái Trời
Đóng ít cắc mua lời nặng nhẹ

 Ө

Đất khẫn Bạc - đạo thi

Đất Láng-linh thấy kẻ vô tình
Rừng bốn phía rộng thình nào thiếu
Khẩn mười mẫu lập chùa thủ hiếu
Lúc Tân-trào đàm tiếu khó lòng
Dối nông phu câu lọp ở đồng
Phát linh Bữu độ lòng bá tánh
Bổn đạo cựu như hùm thêm cánh
Xưng chủ điền bá tánh đều hay
Đất giữa đồng Phật chửa phân giây
Đòi bạc lớn hai cây bán đức

 Ө

Hương chức Nhản-nhục thi

Thạnh-mỷ-tây hương nhơn khác lạ
Cựu trào qua vỉ tạ vi hương
Như chức nầy cám tổng An-lương
Buồm gặp gió phải nương theo buổi
Lòng niêm Phật đêm nằm nghĩ tủi
Bắc kinh dương lụy thảm chuổi sầu
Tại vì ai sớm dứt Nam-lầu
Tình cựu nghĩa vọng cầu Đại-đế

 Ө

Long-châu ấp Ngổ-nghịch thi

Long-châu-ấp phản ngôn nghịch nhỉ
Miễu bà ghi lập Kỷ-trần-cang
Phế cựu hương đi học làm làng
Chùa ẩn tích lập trường công sở

 Ө

Vô nghì thi

Tai nghe lóng đào hồ lấy cá
Khen cho người vác đá lấp hang
Đồng-bảy-thưa tiền tịnh hậu an
Đất Tây-thục hiển vang bá tánh

 Ө

Bát cú thi

Phật Tây-phương viển trường đông - chấn
Thiên nam ly bắc khảm cấn dần
Cựu trà đô tiền phế quân thần
Tân-Hớn bảo hậu Trần-gia-Nghị
Án tòa trung châu đương Bửu vị
Kế thiên đường Sơn trị bình an
Phước nghĩa nhân tam thế hiển vang
Hưởng thánh thọ gia quan tấn tước

 Ө

Bát cú thi

Đất tịnh độ Cổ-thiền vọng vọng
Đải chiếu truyền qua giáp động binh
Quân xử thần tri thức trung tinh
Phụ xử tử nhục vinh phải chịu
Ngô chánh thị đầu tàu đề hiệu
Tàu phản ngô tội mấy triệu rày
Có lời ghi Nam-việt mắc đày
Tôi phản chúa tội mầy phải xử

 Ө

Phân biệt Thạnh-mỹ-tây thi

Tiền Mỷ-tây sình trấp thảm sầu
Hậu Hưng-Thới qua cầu đông độ
Long-châu áp nhiều người theo mộ
Lục tỉnh hiền Phật độ qui lai
Đất Thuấn xuân hưởng đặng lâu dài
Trời Nghiêu lập trong ngoài tam tế

 Ө

Bát cú thi

Bà con mắt tấm lòng sao lạ
Mặt người dưng sao dạ bà con
Hay là thề biển cạn non mòn
Cho nên mới mỏi lòng son sắt
Thời bất đạt tôi Nam chúa bắc
Nghĩa cựu ơn đi tắt về quanh
Tôi trung thần bền chí rạng danh
Thời mới thấy đông tranh tây tịnh

 Ө

Thập nhị cú thi

Ổi non chát chín thơm sao dại
Thơm non chưa chín lại không thơm
Đất trong voi ít kẻ quảy cơm
Ngoài sông rạch nhiều người đơm cúng
Mùa năm tới đâu đâu cũng trúng
Người người đều ai cũng túng xây
Trâu không chuồng thả lội một giây
Nhà thời có không ngay người ở
Chó nhịn đói nằm co quên thở
Heo ngoài chuồng bao nở ăn no
Mặc thế tình sợ đói đi lo
Lắm thế sự hết no rồi đói

 Ө

Lục cú thi

Trâu ruộng mãn đời người trâu ruộng
Gian tham hết kiếp kẽ gian tham ô
Kinh sử để lời không đem dạ
Của tiền khó giử người lạ ăn
Bất như tích đúc qui ăn bổn
Trí huệ thông minh hỗn độn sơ

 Ө

Bát cú thi

Phật ở bên Tàu Trời ở bên Tây
Để cho nằm ở đây mà chịu
Phật ở xa ma quỉ ở gần
Trời đâu có cỏi trần mà thấy
Tàu sao biết tới ngày gởi giấy
Tân Hớn-trào chầy bấy ra oai
Tích thiện tâm thiện tứ hậu lai
Nương đúc phật kim giai trường thọ

 Ө

Nhứt sỉ anh hùng tận

 Sông thiên nhựt nguyệt khai
 Phá điền thiên tử xuất
Trên cha dốc tóm thâu nam bắc
Dưới con nguyền xả tắc bảo yên
Trời hởi còn gởi họa cho Phiên
Phật lại độ phải yên mới đặng

 Ө

Bát cú thi

Án Châu đốc tiền thù gởi đó
Đồn Hưng-trung công khó chẳng lâu
Cuộc Trời xuôi cha bắt mẹ sầu
Đất khiến nổi Nam lầu tây tự
Trước mặt ngọc mặc tình thế sự
Tại ý người tư tự mặc ai
Lời-Phật Trời để lại chiều mai
Mà không biết hay mai hay mốt

 Ө

Bát cú thi

Chí tâm mài sắt đắc thành kim
Cám kiển phàn thiền trận phi liêm
Nam quốc cựu thù kim vi cổ
Tây-phiên khởi loạn cổ vi kim
Thiên địa tuần huờn nghiêm khương tử
Châu nhi nhục thủy Hứa-sử nhơn
Phật ở Nam ban tiền nhơn nghĩa
Thiên lai phiên quốc hậu nghỉa nhơn

 Ө

Bất tùng sư giáo thi

Bá đạo bất tùng sư cổ giáo
Thế kim xưng phép cáo hoàng thiên
Huỳnh chỉ bút châu phù Tiên tự
Qui y thế độ ấn sự phi
Tạm sắc Ngọc-hoàng tiền khi hậu
Thiên cơ trần thế bất lậu tình
Nhựt vỉ trầm tây hình địa ngục
Minh lai sơn thượng tụy tục trần

Đất tịnh độ sống nguyền gởi nạc
Cảnh Láng linh thác cũng gởi xương
Nghĩa cao dày cám kiển lòng thương
Miền sơn lảnh tầm phương ẩn tích
Nổi gia đoạn ăn nằm vô ích
Nghỉ phận tôi thân thích thẹn non
Nhà cơ hàn mới biết thảo con
Nước an trị ai còn như nấy
Tàu sao biết dụng rơm làm giấy
Đất Nam-kỳ cày cấy chai lưng
Đọa mấy đời mấy kiếp cũng ưng
Khi phép giáo tấn hưng hương Bửu
Tích thiện gia bảo an linh cửu
Vi nhơn nan tri sửu hưởng vinh
Vọng đường trào hai chử khương ninh
Nguyện Hớn thất trung tinh kế hậu

 Ө

Chúa bắc sầu nam người mới giỏi
Tôi đông tưởng Phật cỏi tây hay
Than thở nổi đời lời ngay ít
Buồn cho sự thế tích gian nhiều
Trung nịnh chánh tà Trời chiều biết
Ngay gian trực tiết Phật mai hay
Khô quỉ vui cười thay ngơ ngẩn
Điên khùng ta phải cẩn phận sau

 Ө

Bát cú thi
 
Trào tây tặc xe hơi xe kiến
Cũng nhiều người quyền biến trí mưu
Nghĩa quân thần hà hữu vô ưu
An-giang tỉnh thiên vu tán ngả
Án Sađéc Phật còn hành quả
Trách hồ nhung mấy gã khi ta
Thương cho đời thiểu Phật đa ma
Điên tà quỉ cơm ta ta độ

 Ө

Bát cú thi

Ở bên đường kẻ qua người lại
Xem ý người nhiều dại ít khôn
Noi tân trào cà khất một môn
Niềm cựu nghĩa ít người ôn cố
Xe bò trâu như hơi túng vốn
Nói om đường thách đố la vang
Dân không làng lời nói dân oan
Làng không dân dọc ngang ai trị

 Ө

Lưỡng-bàn-minh

Đầu quăn môi trớt người cười dại
Răng ke miệng thúi lắm lại khôn
Chết để ba năm không chôn cất
Chờ ngày ngủ ngoại tế thất chung
Hội đủ anh hùng trong cung các
Trao ngoài bá tánh bát ngoại rồi
 ( Tần Hớn nhứt-hổ )

Ai mà chê đất thời cất phần ăn
Nước Tần lăn xăn là căn của Phật

Chuội lội một bầy hang nước ngập
Gió tây thổi mạnh sóng dập thoàn
Điềm ứng trung thiên tiền bửu tự
Thế gian bất thức hận sự phi

Nhà thờ đức chúa Trời cha mẹ
Linh tự đức Thầy Phật mẹ cha
Nhị quốc giao hòa nhơn dân thuận
Châu nhi phục thủy tuần hườn hương
Đệ tử tầm sư dị
Sư tầm đệ tử nan
Quân vỉ thần trung cang
Thần vỉ quân nghĩa khí
Minh vương đường mưu trí
Tam tinh bảo lý vi
Cha mẹ lòng chẳng nghỉ
Cô bác lòng chẳng thương
Anh em lòng chẳng tưởng
Vợ con lòng vỉ dưởng
Đêm nằm tưởng Phật Trời
Chẳng than trời trách Phật

 Ө

Bát cú

Trời còn ở không còn vừa thiên hạ
Thế phi quân vỉ đọa thiếu thừa
Nắng biểu mưa nắng cũng không vừa
Mưa biểu nắng mưa thừa chẳng phải
Đi lộn xuống gió lên sao cải
Đi lộn lên gió xuống sao vừa
Lời thị phi ngang dọc chẳng chừa
Phật còn ở không vừa thiên hạ

Đuốc soi hang tối người mới giỏi
Đường bịt đi nhằm kẻ khỏi lo
Biển rộng mặc tài ăn no lội
Rừng già trối sẽ bỏ cội bay

 Ө
Tứ cú

Đất Nam-Việt tiền Tần hậu Hớn
Cuộc Trời xuôi hậu Hớn tiền Tần
Tâm bất trung Phật chẳng định phần
Cao – mên thiệt nhiều lần cay đắmg

 Ө

Bát cú thi

Chổi Tiên linh quét sạch nhà thờ
Hương đăng tạm một giờ tảo mộ
Cám nguyên thất tiền ly hậu ngộ
Tưởng thung đường viển bộ tầm lai
Tre lở mùa măng mọc có ai
Tiền căn quả chông gai phải chịu
Thầy tớ biết tớ Thầy lo liệu
Cha con vầy trọn điệu cha con

 Ө

Lục cú

Phỏng phảnh cuộc đời Trời xế xệ
Ở chi nhiều nỗi quá tệ vầy
Con có cha tôi tớ có thầy
Làm sao nổi đời nầy làm vậy
Cha nói bậy dạy con nói bậy
Thầy dạy vầy tớ chớ sao

Ө

Bát cú thi

Trải lót gạch tàu giàu mới đặng
Đá xây mấy chặng nặng tiền vôi
Gạch thức nặng nề bề tôi tớ
Câm xe dồi thớ chớ bằng tre
Quân tử trước nghe che lều mọn
Ba căn sửa dọn gọn bề đi
Nói vậy hồ nghi khi vị phú
Đới nầy vị thú tú bất vinh

Đáo xứ tùy dương nhập gia tùy khúc
Lâm cơn nguy biến hạ bút đề thơ
Đến nổi sầu nầy trong dạ ngẫn ngơ
Sỉ là nan sỉ cù bơ cù bất
Thảm là chí thảm sầu trong gia thất
Sầu là chi sầu ngoại bất tùng ngôn
Trời Phật nở nào phụ chí càn khôn
Địa là địa mẫu nở chôn hào kiệt

Tây buồn cởi ngựa chạy vìa Tây
Tòa án mất rồi chẳng ai hay
Nam-việt đổi dời nay chí thế
Khổng-minh lập trận thế giả thiền
Cơm chúa ai ăn tiền bỏ mất
Bạc tân trắng nỏn cất để dành
Chốn cũ lòng lo lành trở lại
Cơn nghèo làm dại phải lạy Tây

Buồn bực thay Lữ-vọng Thái-Công
Láo thiệt láo Bao Công chiếm mộng
Tra khảo sách ngoài lòng phối động
Sầu riêng kinh nội lộng ngôn từ
Một dòng nói láo trừ hung bạo
Thiệt mà không thiệt gạo không còn
Đinh sắt sắt đinh e mòn mỏi
Lòng vàng dạ ngọc khó hỏi han

Ngọc ẩn đá nhiều phen không sợ
Vàng dấu non để trợ người hiền
Đạo Nam mô nhiều bạc ít tiền
Bửu hương tự gởi phiền trở dại
Dao mất cán mười phần chịu dại
Rắn không đầu khó chạy lại cây
Kế Khổng-Minh xưa gọi không hay
Mưu Đổng-Trác thiệt nay rằng giỏi

Gánh thơm bán rẻ người không dụng
Việc mắc âu lo tụng kế tâm
Đắng cay nỗi dạ thâm chí siểng
Cá cạn ao hồ biển rộng thinh
Trung tâm tích đạo tinh minh chí
Hạ bút đề thơ tận ý Nam

Đuốc soi hang tối người mới giỏi
Đường trống để đi khó khỏi chông
Quê cũ mắt nhìn Long – châu - tự
Tây sơn bắc ngụy sự đa đoan
Đại hải tế trân trang hào kiệt
Thánh nhơn xuất thế thiệt tùng tâm
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn