Tựa

16 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 1796)
Tựa

        Lòng vọng cầu nội ngoại tương tề
Qui nhứt thống ra bề mới nổi
       Trước mắt ngọc gầm âu việc lổi
Sau lưng nhìn nhiều nổi Phật Tiên
        Đêm năm canh thổn thức chẳng yên
Ngày sáu khắc sầu riêng mối đạo
       Tưởng ái quốc cơ đồ sáng tạo
Nhìn lê dân cường bạo đa đoan
       Chúa mỏi lòng chúa nghĩ thân an
Tôi mệt dạ còn mang nạn cả
       Thời quân nhược quã kia báo quã
Thế thần cường giầy giã trung cang
       Bắc lương thiền nghĩ tại không toan
Thời bất đạt đa mang tội thế
       Ngày Bính Tý thương cha lập kế
Ơn cửu huyền tiền thế trung thu
       Bảy ngày xuân ít kẻ công phu
Thập ngũ nhựt không tu hội phí
       Trường an Phật ít người hội ý
Chốn bạo tàn hiếp trí gia công
       Mẹ thương con xà lộn với long
Con ghét mẹ nên không niệm Phật
       Sầu tâm nội nhơn đồng dử vật
Xét ít người lòng Phật nhiều ma
       Có vui chỉ một chốn Diêm la
Miền Tiên cảnh vào ra ít mặt
       Rắn lộn Rồng nhơn dân sanh giặt
Dề lao chốn cửa ngặt nổi chi
       Nhị niên xao xát lời ghi để
Ngục rạt chen người xiếc kể bao
       Bấy lâu tiêu tứ công lao khổ
Biển Thánh rừng Nhu bỗ báo ân
       Rạng đến hai chữ quân thần đạo
Ái quốc ưu quân bỏ bạo tàn
       Quốc cương thuỷ thổ đường danh vọng
Rèn chí tu tâm động Phật Trời
       Khổ tăng gia khổ lời bất chánh
Đường lành thấy đó tranh sao đành
       Sầu nổi muôn chim không nhành đậu
Buồn cho sự thế hậu bất gia
       Con Phật có lòng, ma mà dắt
Con ma chẳng kể quỉ bắt ma
       Nhứt nhơn địch vạn cha ơn trợ
Ngô Bắc xem Nam sợ Phật Trời
       Ngọn rau tấc đất lời cẫn hạnh
Súng bắn rập bô chẳng mạnh chi
       Dỏng bất quá Thiên đừng khi Phật
Cường vô quá lý vật tiêu tan
       Của Thiên trả Địa mang tiến dữ
Tích đức minh minh chẳng chữ lòng
       Có chi hơn một kiểng non bồng
Trung quân hiếu phụ vợ chồng ái ân
       Nơi ánh sáng Sư tiền giáo đạo
Nhờ oai linh nội ngoại Tổ tông
       Tổ căn nguyên Tam giáo sư ông
Di truyền Đạo thiệt là Thích Đạo
       Hữu Thánh giao coi sao lộn lạo
Đời kim tiền đa đạo đa sư
       Nói nhơn hư đạo thiệt bất hư
Lầm tả đạo nhơn hư bất dụng
       Kiêm Thích đạo kinh xưa chẳng tụng
Việc âm thinh sắc tướng bất dùng
       Đạo tại tâm tâm đạo xuất tùng
Tùng tâm đạo mới là Phật đạo
       Đa tà quỉ sư truyền khổ giáo
E hậu lai ác báo ác lai
       Người ở đời ai cũng hai tai
Nghe cho rõ đạo ai chánh giáo
       Người lại nói phật rằng nói láo
E cho người sau mất phần ăn
       Khuyên người đừng nghi hoặc lăng xăng
Sau người lại vô căn mà chết
       Dầu thương ghét Phật Trời thương hết
Người nhứt tâm giữ nết ở ăn
       Tai hoạ Trời xuống chốn lăng xăng
Nạn nước lửa nạn phần ôn dịch
       Nạn trái ban thương phần con nít
Nạn chìm ghe lão ấu bất tồn
       Nạn hổ lang ác thú hết hồn
Nạn chết đói ơ rằn mổ cắn
       Nạn giặc giã chạy dường cóng cẳng
Té ngã lăng chân thẳng chân dùn
       Phật ngày xưa dạy bảo người tùng
Nay mắc nạn rùng rùng phế bổ
       Tu nhân đạo tậm thâm ai rõ
Tu gia trì tu nhỏ tu nhen
       Tu Quốc vương chơ Phật ngợi khen
Tu bồ thi làm quen với Thánh
       Tu tành hạnh cầu an bá tánh
Tu đấp đường tịnh thuỷ ai ương
       Tu biết thương vốn thiệt chay trường
Tu tham của tu đường địa ngục
       Tu cần kiệm gia đường phú túc
Tu ghét ghen tu chúc gông cùm
       Tu hiếu nghĩa bao trùm Tiên Thánh
Tu làm vậy Phật trời lưỡng tánh
       Tu quỉ ma tránh chẳng khỏi tai
Tu thi ân mới đặng lâu dài
       Tu phước đức mới là phương tiện
Tu nhẫn nhẫn khuyên đừng thưa kiện
       Tu hưu hưu vạn sự thôi thôi
Tu trongtâm đừng ở ngoài môi
       Tu nhân nghĩa lễ nghi trí tín
Phật bài để Phật đâu cất kín
       Nhơn bất tri bất giác bất thông
Nói cho nhiều những việc mênh mông
       Trọng trăm mối tích tông đạo cá tòng
Đạo là lớn chẳng vay chẳng ngã
       Trong năm châu chư quốc đều noi
Trước mắt người ít kể xét soi
       Ta nhân đạo thiệt là chánh giáo
Tiên, Thánh, Phật ba ngôi dựng tạo
       Tu xưng danh tu kiếm gạo tiền
Tu mạo chiều thế tiền phản Đạo
       Trên Trời Phật không tờ chỉ giáo
Dưới chúng sanh tạo tác điểm danh
       Tạo cốt hình lục tỉnh bia danh
Phật đâu lại bất tri ngôn ngữ
       Kỷ tri kỷ bất tri nhân bỉ
Tội bỉ tri tội kỷ bất tri
       Ly ngục hình nhơn ngục nan ly
Tri kỳ bỉ bất tri kỳ thử
       Văn ngôn chánh cước lai hoạ khứ
Văn ngôn tán phước khứ hoạ lai
       Ai nên hư phải quây mặc ai
Tục đường nói tội ai lai nấy
       Giác việc đời phải quấy có đôi
Phật với ma thì lại riêng ngôi
       Phú với quí nghỉ thôi một cặp
Trung với nịnh nghỉ thôi hai cặp
       Chánh với tà chẳng gặp, chẳng hung
Hiếu với trung, trung hiếu chung cùng
       Khôn với dại, dại khôn khôn dại
Nhơn lễ nghĩa trí tín hợp lại
       Dữ với hung, hung dữ ở gần
Thần với Thánh, Thánh Thần cứ độ
       Nói phải quấy cũng như giã ngộ
Nói ít lời lật đổ mặc ai
       Cất bút châu phụng toả một bài
Di truyền để hậu lai tường khán
       “Phật ông diễn thế gian di chúc,
Tiền kỷ tái hậu vô giai”.
       Từ Kỷ Dậu niên Phật Thầy truyền chí Du kim,
Nhăm ngũ niên cọng, kế cứu thập tứ niện
       Nhăm ngũ niên hạ nguơn nhựt

Kỷ Dậu niên tái bản.Bá nhì thập niên hậu
( 1849-1969 )

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn