3- Cáo Thị

16 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 1766)
3- Cáo Thị
Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

LỜI CÁO THỊ GIA-NGHỊ LỜI RAO

 

Để ý thấp cao lời rao Gia-Nghị

Khuyên tình quê thị anh chị xem chơi

Tôi cũng nương hơi lập nơi cáo thị

Việc chưa bình trị anh chị chẳng tu

Hậu nhựt dơ khu thấy tu người lấy

Tôi mà nói bậy nói vậy chẳng nghe

Sống gió bể ghe đẫy te vô cỏ

Ma ngồi cho tỏ Phật bỏ chẳng dùng

Cơn đó chạy cùng không mùng mà ngủ

Ngồi khoanh tu rũ phản chủ phản quân

Phật chẳng lòng ưng xây lưng lấp mặt

Nghĩ nhiểu việc ngặt lũ giặt hảm dâm

Thấy việc cơ thâm bị đâm bị chém

Sức tôi nay kém việc ém để dành

Dở ra việc lành tanh bành việc dữ

Để mà coi thử ngôn ngữ người sao?

Ý thấp ý cao ở sao cho biết

Bất kỳ ngôn thuyết Phật biết dạng hình

Kiến thể kiến tình loạn bình đồng kiến

Trước thời nghe tiếng vận biến nghe tai

Nghe chất lổ tai chiều mai nghe nữa

Nước sôi nhờ lửa con giữa nhờ Trời

Tôi thiệt đôi lời Phật Trời một dạ

Thỉnh đồng hiệp tọa bá dạ là tôi

Ngôi nào một ngôi lòng tôi trăm tiếng

Vậy mà nguy biến Trời khiến lẻ nào

Nói trước lao xao sỡ lao sợ khổ

Quốc-vương thủy thổ báo bổ không cùng

Việc nay phải tùng là tùng theo buổi

Giặc đà gần guổi giặc đuổi bên tây

Lảnh bức tờ mây trừ Tây trực khứ

Lập lời ý tứ hoặc khứ hoặc không

Nói việc minh mông dư công nói rán

Nói năm nói tháng hoặc táng ra ngày

Nói tớ nói thầy nói thầy nói tớ

Nói mà không nhớ thầy tớ phân ly

Nhiều việc khinh khi phân ly Thầy tớ

Nói mà người nhớ việc tớ như Thầy

Các việc tỏ bày việc thầy như tớ

Phải thời cũng nhớ quấy tớ lòng quên

Để đẹp hai bên hư nên coi thử

Của tiền tích trử kinh sử không coi

Nghĩa lý không soi lâu coi quên hết

Lập đời coi kết ăn Tết coi chơi

Khi nào thành thơi khỏe hơi sẽ đọc

Sỉ thời ăn học ngang dọc sỉ ai

Đánh lộn lổ tai hai trai một gái

Thuận tình ân ái sự trái ái ân

Chẳng biết cũng phân không phân chẳng biết

Khi buồn thới thiết dạ tiết thời thương

Bắt ngựa gò cương kéo rương mở khóa

Phật Trời nhiều giá sợ quá buổi trưa

Phải giá cũng đưa ngồi trưa nóng nực

Tiễu nhơn tranh thực trung trực cố vinh

Cố sách cố kinh bất minh cố oán

Nhiều lời ngao ngán phá táng gia tài

Nhơn nghĩa lâu dài của sài mấy tháng

Của tiền lai láng ở tháng ở ngày

Nhơn nghĩa lâu dài ở rày trong bụng

Việc nào mình dụng trong bũng phải ghi

Việc nào bất tri dầu ghi không nhớ

Lóng tai nghe bớ nghe bớ lỗ tai

Con mình nghe ai con ai không biết

Dầu lăm tử tiết cho biết con mình

Ăn ở khác tình bất bình hai ngã

Cơn buồn thông thả lập quả chí tu

Biết thuở ngao du không tu biển Thánh tánh, xưa Thánh mới tu

Nay việc thôn phu rừng mưu chí Thánh

Tu như ăn bánh, xưa chí

Da minh tâm trí xuất ý quan phòng cho thân làm trâu mà chịu

Việc nhà toan liệu làm chi

Nhiều việc khinh khi sầu bi tưởng lại

Một trăm con gái dạ trái không dùng

Tôi thiệt dứa lấp cánh

Người phàm tòng Thánh ngu tánh thiếu gì

Ở phải phân bì nương tùy đức Phật

Bằng không của ma bất bụng

Thiết tâm khẩu tụng dỉ phụng thừa ơn

Đải sắc lịnh tân hoàng ân đạt chí

Thiên đình hội thí

Tứ hải ngao du công phu luyện tập

Nhơn tình cửa Phật dỉ lập dị đoan

Chư quốc bất cang dỉ sang thính bạo dỉ tạo đạo mầu

Tâm thiết vọng cầu lập lầu Nam-Diện

Phật Trời ứng hiện quốc truyện tai đồng cai chư sa

Hội ân thỉnh tọa phi họa Hớn đưỡng

Chư sự khá tường chúc đường trước con bước ngồi sau

Văn vỏ muôn tâu một câu thọ thọ

Trước bài trăm họ, bất thọ đội ơn Thánh giáo

Lập đời tỏ cáo nguyện báo công tôi

Nhiều kẻ bạc vôi thương ôi chí thiết chút công

Cám tưởng minh mông lòng không xao lảng

Chẳng lo kiếm bản thàn nảng miệng cười

Chẳng muốn

Xúm nhau nói bậy nói vậy thời hơn

Thiết kẻ phi ơn thất sơn khó tới

Nhiều người quyền quới việc mới chèo te buôn bán

Cất lầu cất quán cho tháng cho ngày

Chẳng nhớ lời Thầy đố mầy nên đặng

Thầy xưa lội lặn đã nặn công lao

Sự thế lao xao nay tao lập lại

Chẳng nghe lời dạy tồi bại có khi

Tự ý thị phi

Nay tôi lội lặng cũng nặn cái lòng

Nói việc bao đồng dự phòng ông tới

Lập làng Hưng Thới người dưng đồng ưng một dạ

Mặt người coi lạ minh lý ngôn phàn

Mới thiệt là dân dỉ ân hết thuốc

Bây giờ nói tuốc không đuốc soi bang nan hành

Phật dạy làm lành chưa đành không

Việc đời thậm tốc dị bốc Tiên tri

Người nào khinh khi hậu ly đạo Phật  chachẳng kỉnh vì, phân bì theo thú

Đời ăn cháo lú miệng bú sửa ma

Thiệt ít người ta nói ra cải chẳng phải chỗ nào

Ăn nói ào áo như Tào giấy loạn

Ví như Kim-Đạng vây Trạng đầu sơn

Nhiều kẻ sao an sự thế

Phật Trời vong phế thiễu tế tử thi

Ít kẻ từ bi liễu tri Tiên Thánh Hớn bang

Hết kẻ dọc ngang hiển vang phước thọ

Tiểu thơ mặt lọ hai họ hòa duyên

Lòng người

Phật Trời tích đức thậm ức đời nầy

Việc nói tỏ bày chê rày bất lực

Hết người trung trực thuở rả rời tời bời thân thể

Nói ngay chẳng kể Phật để chỗ nào

Ăn nói hỗn hào ra vàoTrời phế chẳng cầu

Nói việc ưu sầu vô đầu vô vị

Cơn còn bình trị anh chị ỷ thân

Đoạn quấy

Tôi cho người thấy việc máy thiên cơ

Người cũng ngó lơ tôi ngơ ngẩn dạ

Chê tôi nói lạ

Chẳng cầu ai khen bạc đen lời nói

Giúp nhau cơn đói bằng gói khi no

Trong bụng chẳng lo khó cho phước hậu cậu sợ lậu con Thầy

Một lũ ăn mày không bày một đạo

Nói lo cơm gạo sáng tạo cơ đồ bồ vôi trắng

Nhiều bề cay đắng phải cắn cái răng

Nhiều kẻ lăng xăng không căn

Diêm la

Đều biết cơ gia la nghị

Chẵng bày bia vị bi lụy tâm ai

Tự ý gái nói cười độ người bất chánh

Phật Trời trị nghĩ sự dĩ bày tường

Người chê việc thường tô nhà ngói

Thấy người án nói bụng đói biết no

Đương thuở nằm co phải lo việc thử ngôn

Thân chết chưa chôn nói khôn hơn Phật

Thương con lật đật niệm Phật không lo

Thân thể ỷ

Chẳng ai tu tỷ xét nghỉ thân sau

Chẳng xét cạn sâu biết đâu mà thấy

Lập lời để lời

Niệm Phật váy trời thương đời phi nghĩa

Dạ lo sút sĩa nhân nghĩa không tường

Thiệt kẻ ở

Dạ lo cơm gạo nhơn đạo không lo

Gập thuở nằm Co biết no hay đói

Giả làm Thầy bói chẳng biết chi sống đi đâu mất

Người nam nói xất khó cất cái thây

Tôi nói việc hay ờ lặng chịu nặn cái lời

Chắc lưỡi kêu trời ở đời thậm khổ

Nhiều lần xấu hổ thiệt ngổ nghịch biết phân sao nữa

Trời mang bụng chữa sấm sửa xổ lòng

Tiêu nghệ dự phòng đạo đồng dường cử

Cho người xương

Tới đời khó thương cái rương không khóa

Hôi cơm tanh cá vàng đá bấy chầy

Chẳng tưởng đạo

Nhiều người thông thuộc là cuộc ở đâu

Chẳng tới bực sâu cầm câu nhớ cá

Ngọc còn ẩn đá rồng hóa lên tới đây thời biết

Sau đừng có tiếc hung kiết tại Trời

Ăn nói nhiều lời cải Trời châu ổi

Ra tay cầm chổi gió thổi phương đông

Lập chí giao phongquan ông xuất trận

Nghe nhiều người giận thế cận

Đời nầy thiệt dại hết đậy phải bày

Cám tưởng ơn Thầy vào rày lạy Phật

Niệm Trời niệm Phật mỗi tật mỗi lành

Hung dữ Phật hành chành bành thây thúi

Đừng mang áo túi luối buối trong mình

Mắc áo bó hình thiên đình xử hết

Người lầm mà chết Phật hết dạy răng

Nhiều việc lăng xăng không ăn thòi chết

Việc đời cận tết thấy chết mới hay

Tuy sống ngày nay thương thay mai thác

Việc tôi nói khác cô bác chẳng dùng

Chê nói tầm khùng dở mùng thấy chúa

Mặc tình tay múa đựng lúa hay lu

Mới hản sự tu công phu mài sắt

Phân nhau Nam bắc kẻ tắt người quanh

Ngó thấy thượng thanh rạng danh tổ đức

Việc này chẳng tức ở bức tại người

Nhiều việc vui cười thương người Phật khóc

Cao mên đánh bóc trọc lóc nhiều ngay

Nam việt chê tây thương thay mình vạy

Việc làm tồi bại mình hại lấy mình

Chớ trách thiên đình nhơn tình bất phách

Nói hơi kêu cách nói sách nói kinh

Mười chuyện bất minh làm thinh chịu dại

Nói đi nói lại thì ngại lòng người

Ngoài miệng nói cười thương người trí huệ

E sau tình tệ U lệ đa đoan

Khiến việc nghinh nang tang hoang nhà cửa

Người khôn khó sửa như lửa cháy đồng

Dức mối tơ hòng sợ lòng nhúm lửa

Không ai dám chửa nhiều bửa loạn tâm

Sau hội bính âm cơ da lý tự trí tự ngu

Biển Thánh rừng nhu chổ lu chổ tỏ

Dại như con thỏ thấy cỏ thèm ăn dởn trăng mầy giỏi

Ngải điên chửa giỏi lấy chổi, đánh đầu

Hậu nhựt chư hầu vọng cầu Phật tổ

Người trong thủy thổ nghĩa nhơn lương nhà Thương mắc đọa

Mới rằng tỏ dạ việc họa việc linh

Để vậy làm thinh bất minh lập tánh dấu phàm

E kẻ ăn làm tiếng đàm cuồng ngử

Thân ai nấy xử sự thủ nan tình

Chẳng chắc việc hỏa

Phật còn nhồi nhả các ngả ứng thinh

Việc ở cao minh trung tinh rằng phải

Quân dụng tứ hải minh lập nghiêm Cổ-Kim hội ý

Việc đời đa lý ngụ trí bình phân

Lập đạo nghĩa nhân tin bực hiếu trung

Tùng ý gia thung bất khổ giáo

Nhiều người nói láo cơm áo chẳng đền

Thiết khó vào ra người ta chẳng có

Phải như không thấy chầy bấy thì thôi

Nói dạy khờ bây giờ khoan chấp

Trường thi Long-ấp dạ đấp mã cao suy nghỉ sự dỉ tuyệt đoan

Ý chẳng lo toan thế sang gánh khác

Người không tờ trát chạy giác nghiêng thuyền lập hiền nhượng chánh

Ái đặng lòng Thanh lập tánh làm nhưng

Tôi chẳng dám xưng vi quân vi tướng

Nhiều người thuê

Tôi thiết rất quâ chỉnh ê lổ miệng

Lập tình minh truyện đi kiện cho hà

Tới chốn phổ đà minh  đế dạ phế Di-Đà

Mậu ngũ bất hòa nước nhà mất hết

Khiến nên việc chết ăn hết hai chua phiền lắm

Cầu Trời Phật tấm tay nắm làm sao

Cho biết thấp cao lao dư nguyệt

Trước còn xương

Người dễ chẳng thương oan ương một thuở

Vạt nghiêng nưng dở bao nở để nghiêng

Thâm trách

Nước nào có trạng trách bạn không phân

Để loạn khổ dân phi ân người Trạng

Thiên tiên thấy cạt da loạn ban họa tử

Lập đời tiền ngử không chủ vi ngôn

Người thác khôn chôn nhứt môn bá quốc

Việc xem vong thất để lời ghi hậu tri các việc

Lập đời tùng thiệt dỉ tuyệt sự nan

Chư quốc hiển vang bình an vỏng lạnh hiếu hạnh lể nghi

Không kẻ ngu si dỉ tri phụ mẫu

Thế nầy na tẫu gia ngẫu đoạn tình

Khiến sát hại

Việc làm nhiều dại mình lại hại mình

Các nước bất bình xác hình mới thấy tiếng công thâu đâu đâu cũng ngũ hết

Nằm như người cà giao thây

Lòng ở chẳng ngay sau nay ngăn trở

Ba năm quên thở niệm đở nam mô

Phật xách bỏ ra quỉ ma có vật cần kịm chim nghịm xét suy

Gập thuở loạn ly Phật tri lại độ

Bấy lâu hào ngộ giả ngộ ru niệm khổ

Miệng kêu Tiên Tổ nguyện bổ tông thân

Xét việc phi ân hậu thân ngậm ngặt

Đời này đại tặc cứu Thánh Tiên bình yên bình cửu

Vi nhơn trí sửu linh cửu đở tình

Làm việc bất bình xà kình giảo nhục

Mê dục đa đoan

Nhiều việc chẳng an than thở chí khổ

Nhập lâm kiến hổ móc cổ phân thây

Mới biết

Việc đời khó gói Phật nói không sai

Cũng mặc ý ai chiều mai không dể

Việc làm đổ bể Tây kể như Tàu Tàu chẳng đặng

Nhiều người tội nặn đều lặn sách trơn

Cây mục thoa sơn nhiều cơn phải tróc

Việc tiên sanh

Hậu nhựt lập danh niên canh Phật định

Đồng tuân nhứt lịnh Gia định cựu tồn

Phật đổi phần hồn

Chẳng lo còn mất cà khất còn chi

Quân tử vận suy đều khi hết trọi

Trời cao vòi vọi người gọi bất khi chẳng biết

Tâm hoài thiết thiết hung kiết dị nan

Tiểu nhơn bất an dọc ngang chẳng dể

Nhơn cư ơn

Chẳng những người thân chẳng phân tà chánh

Thấy người bạo tánh phải tranh cho xa

Bất Phật bất ma

Nhiều người mọi rợ chẳng sợ Phật ta

Lòng Phật Phật a lòng ma ma buột

Xem lòng nhiều cuộc nó không nghe trong hoe hết thấy

Đương làm sơ xãy phúc gãy phức chưng

Việc lành chẳng dục sở dục thiện tâm

Nhiều chổ ca ngâm trường bãn

Gia bần tri đãng đồng quãng thới

Phật nói bất tùy còn gì nhơn nghĩa

Lòng như cùng Tiên Tổ xấu hổ song thân

Chẵng muốn lương khổ trương nhơn nghĩa

Rũi tay bể dĩa nhơn nghĩa lâu dài

Sao chẳng tranh tài cực tâm trực mới ngoan

Lòng kẻ giàu sang nghinh ngang thời khó

Phật Trời nói có chẳng ngó nói không tông thiếu cánh

Muốn cho bá tánh hiểu Thánh mới mầu

Ý sao chẳng cầu để sầu tôi chịu

Không ai bất thường

Chẳng nguyện Hớn trường can cường diện mạo

Chẳng lo lập đạo hung bạo làm chi

Vận còn suy vi phải đi cầu Phật

Nói chi súc vật để Phật khi Trời

Dạ chẳng lo đời theo thời chiến thắng

Chẳng e con rắng nó cắn nhứt mình

Trời khiến thình lình vô tình tức tối

Một mình hai gối ai thối mặc ai

Nhớ thuỡ rau trai chong gai cá nướng

Mặc người sung sướng làm tướng trào Tây

Tôi nói vạy ngay phương Tây chiếu cố

Đừng lòng ái ố thách đố làm chi tữ ly làm chi cho tốt

E khi hoãng hốt ta cốt mình mang

Lúc hiếp lúc tang hỏi hang chẳng tỏ

Tiếng la con thỏ Phật rỏ con trâu

Thương thuở con trâu lo âu con chuột

Ba con một cuộc chưa thuộc đuôi đầu

Lòng có vọng cầu dạ sầu khúc giữa

Khó chi một bữa người sữa lòng tôi

Nhiều chuyện tha ôi! Mồ côi thiết yếu

Nói thời liếu tíu kẻ níu người trì

Chẳng kỉnh trước vì Sau quì bái quỵ

Tận tình cáo thị bi lụy cá tôm

Cách trở sao hôm dạ ôm sao mọc

Khóe tra thuốc độc chẳng học Thánh hiền

Nhiều việc cảm phiền vong tiền phế hậu

Đều kêu bằng cậu cơ hậu không lo

Đánh lớn thua to chẳng lo cơm gạo

Tầm sư học đạo dỉ dạo giáo sư

Nhiều dạ cẩu trư hỏa lư phạt chí

Nhiều người vo ý miệng lý lu là

Lầm thuở rừng già bất hòa đạt vận

Yếm mang quần vận hầu cận Đế-Vương

Đơn ông càng cương khó thương văn tự

Lòng còn dụ dự đa sự nghi nan

Người nghỉ việc sang dạ toan bất phục

Dạ nguyền lánh đục phèn thục thời trong

Dở ổ chóm ong cuồng phong đại bại

Nói đi nói lại nhiều dại nói hoài

Đánh trống liền hoài chẳng tài chi trống

Gia Nghị,còn sống nhà Tống vững bền

Gia Nghị

Lo bề anh chị Gia Nghị đừng lo

Dầu thác tiêu tro thác no sống đói

Cơm khô còn gói việc tối đầu, Nam lầu tây tự

Tại nhơn sanh sự hà sữ hữu sanh

Nhiều việc khôn lanh đua tranh chầy bấy

Lo bề lổi nầy

Dám xưng Phật Thầy lổi ngài Gia Nghị

Thầy xưa chánh vị lập Nghị cầu cơ

Bá đạo su sơ

Phật ra khó dối thầm tối bày ngay

Đường mực phương Tây nẻ ngay mất vạy

Gian ngay khó đậy dở xưng liền chằng huyền chẳng khảo

Từ ấu chí lảo Phật khảo phải khai

Hoặc gái hoặc trai tội ai nấy thói hung hoang

Tới cửa tam quang giộc ngang chẳng phải

Việc nầy thừa tải quấy phải giao tôi

Cha mẹ vậy

Loạn đới lấy bậy phải đậy cho lâu

Nước mắt tay lau tay lau nước mắt

Kẻ Nam người bắc thiệt đắc một một lòng một dạ

Mình làm tá họa vu vạ cho ai

Việc chớ đôi hai phải ai tay nấy

Ruột già nát

Giả điếc làm câm mấy năm khô héo

Nói tròn lời Khéo việc méo tại ai

Trách Phật Như-lai quặn đau nặng teo gan

Lời nôi giọc ngang khó toan cứu cấp

Nghe người bộ ấp muốn đấp mả cao

Bị việc rặt

Tránh đường Tây tặc thậm ngặt anh hùng

Nói việc vô cùng khi bùng khi sạch mắt biết đâu tai trâu còn mỏng

Nhớ lời nở dại nghe ai

Đường cũ đạp gai lòng bần trí đoản

Nhứt thâm lập khoản dạ quản

Thấy việc người khôn chư thôn e sợ

Phật lo bất phế Hớn trào

Thương nổi anh hào ra vào vắng mặt

Nghỉ thân quá ngặt vắn bặt đèo xuống gióc

Người tu cất cốc chẵng bốc quẻ chi

Bạch Phật cung ly thức tri cho biết

Việc đời hung kiết một hai đôi than ôi lo đạo

Phải lo cơm gạo giữ đạo lương điềm

Phải lập thơ niêm cổ kim hội trí sự lý vi hương

Cho biết thiện vương hay là ác đế

Chẵng dụng lập kế say thế làm sao

Cẳn thấp cẳn cao nhảy

Không ăn mắc bẩy hết thảy mắc vòng

Chẳng biết đặng lòng bánh phòng hay trở

Tôi ba lổ thở bạt tai còn ai về nấy

Tôi làm có giấy chẳng thấy thời thôi

Nghỉ phận mồ côi chưa ngôi ăn người quết tối Trời

Sao chẳng lo đời thương thời con dại

Thế cường vận bại Tây lại qua Nam

Đát chức

Chẳng e bãn hạ ngứa lạ cùng mình

Trách kẻ vô tình giữ mình an ổn

Ngày đêm xắn xõn thơ hòa trẻ già chẳng nghĩ

Thế suy vận bỉ năn nĩ một mình

Ngưởng cáo Thiên Đình xét tình phàm tục

E lo ăn

Đi tới vừng trăng không săn nai gạt

Còn mang túi bạc hết nạt mất xương

Gặp thuở gở lưới

Cây khô chưa tưới héo dưới ngọn tươi

Hổ thẹn cho ngươi dám đươn lần nữa

Bụng tôi như lửa ai chửa quần yêu phi tiêu mới đáng

Dạ lo ngày tháng ngao ngán năm dài

Chưa cho phép tài nằm dài chi ai

Dầu gặp họa tai Phật khai chịu phàm chẳng thấy chầy bấy Phật hay

Giữ đặng thảo ngay dạy khỉ

Dạ lo thủ thĩ tịnh dỉ quan phòng

Phật chữa định phân việc ân việc oán

Dạ lo nghị bất vị chớ khi

Một lủ ngu si Phật chi chi bậu

Cựu trào bất lậu mặc dà chi vậy

Quản Cơ lòng đậy quở vậy biết sao

Trời Phật còn lao phải sao chịu vậy phải đậy sửa thân

Nhiều việc phi ân dể phân khó tỏ

Đất thời sanh cỏ cặt lỏ sanh con

Nói việc dạ sắt

Việc đời nói gắt lòng bắc dạ Nam

Mười việc mười tham tôi dam để đó

Thấy lem lia

Người chẳng phân chia cưởi lia chưởi lịa

Thấy tường Phật địa Tây rịa một bên

Các việc giỏi

Con nhà thượng cỏi ai hỏi đừng ừ

Phải chửa thần thừ giả từ bậnh ngặt

Miệng niệm nam mô gia tô phải bỏ

Lời hay không tỏ ngọn cỏ phơi thay

Chẵng nhớ lời nhiều việc lạ chung chạ một khi

Nghe sấm cung ly các chi kỳ phận

Phật Trời mắc lận quần tận căng của ăn không hết

Người đừng câu kết mà chết không ngăn

E thác nhăn răng không ngăn lòng thảo lảo tri ngôn

Mới biết lòng khôn đừng tôn trẻ dại

Dạ lo ngại ngại thiền bại chưa xuôi

Không chổ trong dạ

Phải lo phước họa đẳng tọa phi thường

Nói việc đưa đường ai tường trong bụng

Ngồi thời tim lụng miệng nhớ Di-vô nhớ mô bồ tát

Nhớ ngồi chiếu lát xưng bác xưng cô

Chẳng phải nam mô giấy chẳng thấy chư dưng

Bây giờ người xưng đam quí đạo

Ngổ ngang nghịch bạo qui đạo học cho xuôi

Mặc kẻ tới lui mù đui con chuột

Học hành mới thuộc bạch tuột sao

Dầu đánh mấy roi không coi không biết

Dầu mà mắc nhiếc tai điếc trơ trơ

Nói việc ngẩn ngơ có ổ người có tổ tông

Chẳng phải minh mông nhà không cha mẹ

Việc quan nhậm lẹ nạnh hẹ bất kham cam chư sạ

Tận tình ngôn hạ dỉ tạ thượng thân

Vi nhựt tế tân nhơn dân mỷ diệm

Xuất trình chiêm nghiệm mỷ diệm tỏ phân vi nhân minh chánh

Lập nhơn tâm Thánh lưởng lánh thuận hòa

Hiệp dạ trẻ già thượng hòa hạ lục

Phong đồng tân

Tam giác hội thân quan dân việc nước

Vi quân tử trước vi phước vi lương

Tích thiện quốc vương

Nhứt đoan Gia-Nghị lưởng thị châu trần

Hữu phước hữu phần vô phần vô phước

Song đăng dưng trước việc tóm thâu xã tắc

Trước thời nam bắc nay chắc Hớn bang

Điềm ứng thiên nhan hiển vang vạn tuế tâm phế thiện vương

Vô quốc thâm cương dân nương dạ bạo

Dạ xao lãng đạo hung bạo tề tề tử hậu

Thiên cơ tri lậu tử hậu loạn tâm

Chẳng mấy trăm năm cơ thâm xử thất

Lập đời vạn thất hiển vang cư an Trời Phật

Vô tà vô vật nhơn Phật tịnh tình

Nhứt thống Trời đình tàn hình biến hóa vận hóa Thánh Tiên

Một cỏi thượng thiên hòa viên tâm thống

Bắt còn nào sống chất đống lại nhà

Lòng dạ thuận hòa

Con nào thác yểu, Phật biểu bỏ ra

Co Phật Phật la con ma ma dắc

Nhiều lòng gay gắt khó vào chổ sống

Tấm lòng lóng cóng, khó sống nghe chi

Người dắt Phật đi từ bi để Phật

Xúm nhau mắn dại nghĩ lại chẳng khôn

Hàng Tín lòn trôn nghĩa nhơn bạc ơn con chó

Chẳng tường dể khó con nhảy con đi

Thiệt chẳng biết chi khinh khi một lủ

Thiệt đồ phản chủ chổ củ không quen

Bay hơi thúi khét lại ghét chổ ăn

Cả lủ không căn xích xăn không đặng

Dạ mông lành nặn lặng tối không trăng, ham ăn ham ngủ

Thiệt loài phản chủ ai rủ muốn theo

Đói nằm chèo queo thấy heo thèm thịt lịch mù mịch đôi ngươi

Cây héo mà tươi thấy tươi mà héo

Muốn ăn cho béo nợ kéo mà trừ biên thùy giỏi nữa

Thấy hư thời sửa dơ rửa cho rồi

Để vậy khó ngồi bồi hồi trong dạ dạ ô ma

Ai biết lòng ta con ma lòng Phật

Đừng noi thú vật cải Phật chẳng nên

Đau mà Trời Phật

Gẩm đời nhiều tật Trời Phật chẳng màng

Ăn nói đứng đàng đầu hàng cuối xóm

Đi thời lóm khóm dư công minh mong chẳng thiếu

Về nhà đàm tiếu tối níu chị nầy

Nói chuyện cù xầy nghe rày không lặng chê cười

Thấy vậy nhiều người chê cười sanh chuyện

Kẻ thưa người kiện sanh chuyện chối đôi

Lại tốn trầu vôi

Chẳng bì ông Cống văn thống ông nghè

Nói chuyện sau hè không dè trước cửa

Ăn cho có bửa sấm làm xàm chàm nhàm trong bụng

Sanh tâm ăn vụng trong bụng ngu si

Chẳng biết việc chi mà suy mà nghĩ

Nói bát kim

Thiệt khó lập nghiêm sự kim đa cải

Muốn làm cho phải đa cải khổ

Nói thời nghe nặn lắng lặng còn nghe

Như tiếng soi khó coi của thế

Tuy là bán ế hương mấy hồi

Lo việc chưa rối ăn ngồi lặng

Hởi chưa quá lảo còn khảo còn tra trưởng kinh cầu nghinh hiền Thánh

Soi lòng bá tánh vi cánh sum vầy

Trước bước lại Thầy còn nhớ lời nghi

Đừng dạ ngu si bất tri Tiên Thánh

Cầu cho bá tánh tâm Thánh tri tường

Nhứt lễ cúng gường

Vạn gia bỉ dạ đáo tọa chúa công

Lễ bái vọng đông thinh không thấu bái

Cầu hồn hoàn tái miệng vái Tiên mình huờn linh hưởng thọ

Cầu cho hai họ thượng thọ qui căn

Cầu Trời cầu trăng thiệt căn thiệt hội mây trần

Mê Thánh mê Thần mê trần trời bỏ

Ngày sau ít cỏ thiệt rõ nhiều cây mắc tội

Nhớ ơn một hội tấm gội chúng sanh

Xác phàm hôi tanh nhơ đanh chầy bấy phải thương

Cứu thuở oan ương Tây-phương chí nguyện

Chí tu phương tiện dỉ biện nan công

Lâm trận nảo

Chừng nào quá lảo hết bảo minh mông

Người khá gắng công học trong phép luật

Dỉ tình

Cho biết ở đời phải thời hay phải

Quấy thời biết cải nói phải biết nghe

Có mắt cây tre gió sanh giặc việc ngặt hiểm nghèo

Phò chúa qua đèo vận nghèo Ngủ-Thiệu

Phật không để chịu người liệu đời nầy Chầy quả nầy trước mắt

Nói ra gây gắt nước mắt gập ghình

Xem thấy cái hình cái tình khó thấy không thấy người thôi

Việc Phật người bôi thương ôi khó lắm

Xương thời một nắm chịu đấm Gia Nghị

Các ngôi đồng thị Gia Nghị thành tư

Chú bãy phân dư an cư Gò-sặt

Lâm-cơn nguy biến vận khiến hỏa thiu khó phân nhờ ân Trời Phật

Nhơn đồng giữ vật miệng bất nhơn

Nói chuyện phi ơn bất nhơn thất đức

Nói nhiều chuyện tức cách bức lòng Trời nghiệp

Tôi theo không kịp tội nghiệp đời nầy

Sống ở chờ ngày thác rầy không bữa

Nhà không đống cửa

Ngó núi ngùi ngùi sụt suồi biển ngọt

Nước không nổi bọt cần-đọt múi nhiều

Việc hư bỏ liều

Người nào gian nịnh họ trịnh siêu thoàn

Muôn việc cảm phiền làm hiền Phật độ

Thánh Thần ũng hộ

Ngư Tiều chính chiều ruột thắt

Kẻ Nam người bắc nói mắc khó nghe

Lo việc mua be đóng ghe biết thuở nào bồi

Khó đứng khó ngồi bồi hồi việc hậu

Cám thương thân Cậu lo hậu quốc vương nương mây bạc

Vận tề bất đạt xiêu lạc hai phương

Nhiều nổi oan ương lưới vương cho kẻ tên

Đặt để hai bên ở trên có chúa

Ăn cơm phải múa việc chúa cho dàng

Bạo phát bạo tàng ngày mủi nhiếm chúm chím lắc đầu

Ba hồi mỏ hầu lầu không có

Miệng thời la ó, bắt nó nạp Tây vấn tội

Nhiều lòng phản bội lập hội lương điền

Kết sửa bạc tiền cảm phiền làng tổng

Bụng người khổng không dò

Dạ muốn làm trò dặn dò lòng tớ

Việc nào cũng nhớ thớ thớ ngoài môi

Trong bụng tích vôi

Thân tôi xiêu lạc hai hạt đều cười

Chẳng biết vàng mười thương người mắt bịt

Tâm sầu mù mịt ngang lòng toan nói phách

Nhơn ác nhơn phách bất hòa

Sao chẳng Đóng ke mắt ve tầm bậy

Lòng không muốn vát mỏ cày

Làm tớ nghe Thầy chịu rầy lúc đọa

Phật Trời phép lạ trần hạ khó hay

Thúi hơi ngầy ngật lột trật còn non

Lòng sắt dạ son nước non vòi vọi

Đường cao vòi vọi tới chưng rừng ngó chừng nẻu tắc

Tôi nam chúa bắc gay gắt nhiều phen

Bạc trắng mà đen khó khen cho bạc bạch hạt biết thơ

Một mình bơ vơ ngẩn ngơ non núi

Dưới thời khe suối trên núi chang chang

Nhiều thấu

Hổ trang thơ ấu miệng tấu cửu trùng

Nước chảy đúng đùng anh hùng thất vận

Áo mang quần vận thọ tai trách ai mính quấy

Phật Trời ngó thấy phải quấy chăng không

Đứng nói minh mông phạm trong điều luật chịu cực nói ngoan

Đừng dạ thuở than trung can sao phải

Muốn vi tứ hải người phải tri ân

Dạ muốn

Quí chi lê lựu tri cựu mãng cầu

Việc quấy nhứt đầu thãm sầu đau bụng

Nói thời lụng dụng bất tụng bất thiệt khi không biết

Nói thời tha thiết chổ biết chổ không

Chẳng chổng chồng mông lạy ông mình lổi

Chẳng ưa cây

Phật đã dạy hoài ỷ tài chi vậy

Phật mà nói bậy người cậy thì rồi

Cũng chẳng nên ngồi thôi rối mắc thịt mặt ngồi trịch một bên

hai tay chấp lên việc quên nhớ lại

bấy lâu ngây dạy nay lạy đức Thầy theo thầy giữ Đạo

Bỏ lòng hung bạo giữ đạo từ bi

Khật dạy việc chi tôi nan phân

Nước lớn thương dân khó phân nước nhỏ dạng

Xem đời thiệt loạn việc cạn khó phân

Nhiều việc xảy sàn xóm làng xính vính

Việc chủ ăn ngủ thời hư

Sanh dạ cẩu trư thời hư chẳng đặng

Đứt lìa hai chặn việc nặn khổ go

Lo hởi là lo một kho đất sét thấy tài hớn hài nhiều lắm

Muốn ra ai cấm muốn tấm ai gan

Sợ có xóm làng nhà hàng thiếu cũa giúp của khó trong

Chó sữa lỗ không vội trông thấy bóng

Ta mau chóng chóng nhà tống hưng binh

Để vậy làm thinh

Phải lo lập thất hộ quốc cầu linh

Vọng đắc vạn binh hội minh trợ thế

Đêm nằm nghe dế

Thảnh thót nam lầu ve sầu vắn vỏi

Cầu linh thượng cõi về hỏi quốc gia

Nay ngó thấy cha hôm mang tật cầu Phật cứu kỳ

Thương việc biên thùy không quì không lạy

Việc lành không đậy việc vạy

Nghe chác the mắc ý

Ở cho có trí chơn lý trèo cao

Nhiều gánh lao xao biết sao kể gay gắt khó đi

Muốn lạy cụng ly ngặt đi không đặng

Gánh không mấy nặn ruột quặn đau lời chưa thấu

Sá chi châu chấu bây đấu chống xe

Tiếng nói chẳng nghe pháo tre nỗ tốt

Một mình rơm

Một tiếng nói thơm nhiều thơm gặp thúi

Nói nhiều mệt đúi búi băng xăng

Nói chuyện không căn khó ngăng dám chưỡi nào lưỡi làm hung

Tự ý nịnh trung nó xung khẩu thiệt

Xuất ngôn nhiều việc hoặc thiệt hoặc phi

Khiến thừa dụ

Nhơn tâm bất cụ chư dụ bất kham

Mười việc mười tham phải đam vào sổ khó ôm nói om khó chịu

Trước dựng chậu kiệu tét bét khó lòng

Diêm chúa dự phòng để Tiên Thánh

Một trăm món bánh bá tánh đều ăn ma

Thấy việc người ta phật tha không đặng

Thúi thây khảo lúa hoảng múa khảo tiền

Heo sống chồng tiền cảm phiền mấy lạy

Sống ăn

Trò lể tay che xướng ghe cúi lạy

Thiệt làm tầm bậy hiếu đậy trong lòng

Sánh hiếu nghĩa

Tế chi cổ dỉa hiều nghĩa của mình

Làm việc bất bình e tình mắc đọa

Những người tai họa

Tội phước cạn sâu biết đâu mà tránh

Phước thời hiền Thánh họa tránh đi xa

Tội xuống diêm la ra phải nghỉ phải tỷ phải suy

Sự tất thức trì sự phi sự phước

Phải lo tội phước có lâu nhiều tội

Cũng như hát bội đầu đội vai mang

Trong bụng dọc ngang thôi mang khổ lớn mất ngôi

Nam việt thã trôi thương ôi không chúa

Bắc kỳ tay múa là chúa bắc kỳ

Nam việt chịu lỳ ong lộn kíp người tiếp hơi vua

Nam việt nhịn thua thiết chua xót dạ

Nam ký mắc dọa hạ tôi day  chưa thôi mấy kíp

Nước nào ăn hiếp người tiếp bợ bưng

Trở mặt đấm lưng dặm chưn sợ té có khi

Trời Phật thức tri đứng khi nước đọa

Phật Trời phép lạ gở họa nước Nam

Lòng người đừng điện

Còn e tu luyện hiển hiện phép tài

Diệu thuật bất hoài nằm dài liệt địa

Miệng người niệm lịa thị thấy chuối tiêu hỏa thiêu ung mục

Chờ khi nước dục tẩy tục tu phần

Tay kễ lần lần tẩy trần chưa tan

Việc nầy đào hang không toan xuống đất ai mua quế bán ế ngồi nài

Sao chẳng thấy chẳng nhớ con chữ son hai mặt

Trong trực sự cực chí lao

Nhiều thuở chiêm bao lành hành uổng

Chẳng dụng cuốc xuống uổng cái thây

Lòng tôi chẳng ngay thiêu thây cho mất

Sống cũng khó ngồi nguyện hồi Tiên động

Trời cao lồng lọng đất ruộng thinh thinh

Soi sét chứng minh trung tinh lời hiện kiến diện minh tường

Dạ bao tâm cường sa đường âm phủ

Nguyện vong việc cũ âm phủ khán tường

Diêm tường khán quá

Nguyện cầu tiêu đá non hóa điện đền

Tôi chứa vững bền một nền phước hậu

Nguyện cầu

Một dạ ưu tư phước dư vạn thọ

Trách thay trăm họ bắt thọ giáo truyền

Nhiều việc cảm phiền

Cơ Gia là cậu kế hậu là tôi

Tình bậu muốn thôi việc tôi không ép

Sách in thơ chép có anh hào việc nào cũng tốt

Chẳng ngon thuở sốt không tốt mới tinh

Để vậy làm thinh không linh

Phật rặt tiếng la

E nổi quỉ ma cang qua hổn chiến

Trước đây nguy biếng  nhớ tiếng tại Trời đời không có

Đi đâu đứng đó tôi ngó thiệt đà

Hay việc bất hòa tới mà dực gạo

Tôi đạo điên

Ai chẳng dám khuyên đạo điên khuyên lại

Dạ lo tồi bại lao dại làm vầy

Chẳng dám ngũ ngày

Đừng ngồi tu rũ ăn ngũ mà hư

Trầm tóc trong lư bất tư tiêu hết

Dạ lo câu kết bạc hết hay còn mòn thân thể

Đời nầy khó dễ đổ bể nhiều khi

Việc nào bất tri hỏi đi hỏi lại

Đừng nghe

Kẻ giận người phiền việc hiền gây dữ

Đa ngôn dục lời tục khó nghe

Cây ngã bề ghe nát mang áo bo

Hai tay chóng tó mặt ngó coi đồng-nai

Saigon có oai con ai dữ vậy

Tôi nay Ba Thới tùng Quới Mỷ-trà

Tên Thạnh Phật bà chủ nhà Sadec

Nhiều người ghen ghét mở bét bạc bôi

Nhiều việc thương Vôi thương ôi ong Bướm

Việc đời lụy ướm như bướm gầy ong

Tên Thành là ông Quan-Công thuở trước

Phò vua giúp nước thuở trước rất miêng

Phật Thầy Trần Nguyên dạy yên lê thứ

Trần Nhu chiếm cứ nhị tứ Lang linh

Hai Lảnh trung tinh độ tinh gò sặt

Hai Ngôn thậm ngặt oán giặt hỏa thiêu

Cam hờn quần yêu bao nhiêu chẳng cử

Chú tư biện xử tích cữ tòa chương

Nhiều việc tủ thương lưới vương Châu đốc

Hai Nhơn tửtốc vị bốc cáo trình

Nhiều việc bất bình thương tình chú bảy dám bì

Nói chuyện phấn chì biên thùy chử dạ

Vợ tôi người đọa đồng tọa tên Thìn

Nhiều việc bất bình thương tình tôi nói không nghe

Mẹ con một phe be be lòng giận

Để tôi lận đận chẳng giận vợ con

Đời cũng thon don

Trời định lý hiệp ý thời nhờ

Có thuở dại khờ có giờ minh lý

Hậu tồn tự ý thị quí vị thân sao phải

Nói ra ải ải như chệt hải hon

Sỡ nổi vợ con nước non thẹn lắm cho

Những việc đói no để cho Phật định

Đừng lòng trung nịnh thậm bịnh đa mang

Giứt đạo tào khang hung

Gia lòng cách thậm trách bất văn

Lo việc ở ăn lăng xăng thời khổ

Cửu quyền thất tổ biết khổ hay huờn căn đem lại

Biết thiền hay bại biết hại hay nên

Chẳng tưởng bề trên cho nên quên suy

Niệm chẳng xét suy lưu ly khó niệm

Vinh cửa khổng các tổng qui mòn

Một người biết khôn đi làm Phật

Đất sanh vạn vật Trời Phật riêng

Chổ điểm chổ khuyên quấy riêng phãi

Có ông Thiện đế có kế ác vương

Có lập nhà thương có vương Hớn thất

Có cất chùa công

Có bạc dằn kho có lo Thầy-kiện

Có truyện Tây-Minh,có kinh giữ đạo

Có gạo hai lu có tu thiền sanh có anh Tiên đức

Có tức nhà thờ có cờ ông thẻ

Có kẻ không soi có người coi thấy khuấy cho hôi

Có chúa có tôi có ngôi Bồ-tát

Có con Ngã bác  có cát vàm nao

Có lập

Có đường hung kiết có Tiết Ứng Luông

Có tròn có vuông có truông có núi

Có sông có suối người hay có Tây bên cẳn

Tay nghe văn vẵng người chẳng cầu siêu

Ý muốn xử tiêu làm yêu mưu kế phong thần

Người phải ân cần Thánh Thần chứng chiếu

Dạ no nước yếu nhơn tiếu ưu đập đầu cầu Phật

Đời nầy thiểu Phật đa vật đa ma

Người chẳng xét ra việc ta khó xét ít thương

Chẳng nói quốc vương ăn tương với ớt

Đầu quăn môi trớt chịu ớt chịu gừng

Ăn nói không chừng nhiều bí rợ không sợ bó đau

Việc phải có dao lao xao đủ lẻ

Biết thời ít kẻ nói lẻ nhiều đường xanh quanh biết họ

Cứ kỳ hai họ thượng thọ qui căn

Tuy nói lăng xăng lo ăn cho chúng

Người không bị đau

Trời Phật giải lao biết sao cứu độ

Kẻ xưng Phật ngộ người độ Phật Thầy

Chim ăn mắc bẩy chim sẩy nhẹ lo

Kẻ đói buội tre việc e phải trùng

Việc nầy nói túng Cao-lảnh Phật phiền

Bất dụng lương tiền dĩ hiền hồi nhâm tý

Cờ thời nước bí lượng ý thấp cao qua

Kêu bớ nhà chớ tu mà về bển

Con bò lển nghển về bển đem theo

Để đây ăn lể tết không chết không còn

Càng hao càng mòn không dòn một bửa

Nước nam dậy lửa khó chửa xâm lăng mạt căn tận số

Tu xao xưng cố chức ố thượng thiên

Nói việc Tây-phiên ngữa nghiêng thân đổ bề từ manh

Tu thời khôn lanh hôi tanh không thấy

Chẳng thà cày cấy dơ dái chẳng nài hoài khổ hũy

Tu không biết nghĩ tu vĩ tu vơ

Tu đạt thiên cơ tu ngơ ngẩn tội mình

Sao chẳng tu tình tu hình chi vậy

Tu chi tầm bậy tu vậy uổng công

Tu thương

Tu sao bất lượng bất trượng bân linh

Cửu huyền thất kinh Phật linh ngồi ván

Thấy việc ngao ngán ngó đông ngó không đặng tỏ

Tây ngồi cho rõ để cõ xõ nhà

Trước lạy ông bà sau hòa Phật cho mau

Áo tẫy khăn lau rửa mau sạch mặt

Giữ lòng cho chặt nước ngặt khó soi

Kẻ thấy cọp

Saigòn câu lọp không cọp ở rừng

Nói việc lẩy lừng ngó chừng Tây-Điện

Việc nào hiển diện

việc trồng tre người nghe không hiểu

Tiền trình vị liễu thượng biểu tờ chương

Nhiều nổi oan ương phụ vương khai khán ngán năm tháng ngày giờ

Chí dốc phụng thờ huỳnh cờ an vị

Đồng lai Gia Nghị nhứt vị thanh long phước thọ

Cầu cho hai họ tý ngọ bất vi miển si vi thức trí bương ấp

Đào sâu khó lấp Long ấp hởi bây

Trách thạnh mỷ-tây không ngay một đứa

Trai thời lứa lứa nhiều đứa hỗn hào

Cách tê bài cào thầy lủ mầy kèo hủi

Rủ nhau chạy lủi kẻ ăn

Còn cửa lăng xăng tranh ăn thời khó

Việc ăn thời có việc ó thời không

Cầu chệt sơn đông cú miệng thú chỉnh ghê

Thấy kẻ tu tê chĩnh ghê chĩnh sợ

Miệng kêu cậu mợ mau bợ bán bưng chưng trái bướt

Tuy là nói trước thấy nước mới hay

Thậm khổ việc nay thương thay Gia Nghị

Nhiều người  hung

Nhiều việc suy lung kẻ trung người nịnh

Mỷ-tho Gia-định nhứt lịnh Định tường

Tân-an cang tường Long-xuyên cấm cốc vị tốc Cần-thơ

Nhiều việc ngẩn ngơ su sơ Rạch-giá

Tây-ninh phong hóa bề đá cất am cất cốc

Cà mau dục tóc cấm cóc chùa voi

Việc thế phông soi chẳng coi Ba-vác đại tây

Cầu tàu qua đây búa tay dao Bảy

Banam chưng nhảy Phật tẩy Trà vinh

Thấy việc thất kinh hồ hét đều ghét Bổn sư

Bổn đạo phân chư lo tư lục tỉnh

Nam vang bất vỉnh thác nghỉnh cần thơ vọng hô bải cải

Bến tre làm phải người cải Ba xiên

Tới án Hàtiên sầu riêng cần dọt

Nói Bạc liêu

Ông cấm đá tiêu Thuấn nghiêu tỏ rỏ

Phật Trùm Tây bỏ nhiều ngỏ Takeo

Người sợ mang eo không dồn trục trặc dục dặc Biên hòa

Nhiều kẻ cần cả cất nhà Xà tón

Việc làm nhiều món không ngón Bacnam vàm đất bạc

Vận còn bất đạt xiêu lạc Vĩnh long

Sadéc vòng trong minh mông đồng

Gò công mang tai chịu hai trận bảo

Tử đa ấu thị Sơn chà

Tra án bất hòa tại tòa Chaudoc trường cải bé bến Nghé trương giương

Cá cóc oan ương khôn nhứt môn kế khổng

Bất an chú tổng trống lượng Cả dầu

Ngả-bát bắt cầu dạ sầu sơn lảnh

Các nơi coi bảnh ba lăng xăng Hồngngự

Việc làm dụ dự bất tự Vàm Nao

Nói thấp nói cao lao xao cần lố

Xuất trong tráo thố

Những việc lo ăn lăng xăng Cải-sách

Ăn no đánh phách thậm trách Mái-dầm

Lòng chẳng âm thầm sợ lầm vàm phấn dạ tấn chắcđau

Nói việc làm sao Vàm Nao ở lại

Tối thời nói dại người lại nói khôn cải lớn

Chưn hài chun hớn chợ lớn Trà Tân

Cái bé hiếp dân ỷ thân quan lớn

Chê con

Rạch-Kiến Kỳ son núi non Thị Rịa

Nam Bang Tần địa nó lịa Mặc dưng

Ông văn lở mười lo đạo giả mạo chiếu chương

Hết kẻ vận lương oan ương Tứ-sở

Bắc-đai mắc cở nhà du mù u Láng-Thé

Ăn no ó ré vạch xé Láng-hầm

Tôi thiệt ăn nằm, ăn nằm xào hết Trà niên

Cù là sợ Phiên cất riêng Rạch sỏi

Ông Hiển thiệt giỏi chạy khỏi sốc suông tuông núi lấp

Việc làm bất cập phải lập Ba Thê

Nhiều người đều chê lập quê Tấn Đức

Việc mình mình lao

Nước chảy lao xao xa ao khó lội

Bằng tăng là cội khó lội Bắc Giang

Thóc-nóc la làng

Vinh tre lộn kíp chạy tiếp Cỏ-bon

Vỉnh Tế núi son đề son Cầu Muốn

Nuốc mệt dừng quên ở trên Tam Cấp

Miệng đừng lấp tức Thủ Thiêm

Thủ một cổ kim lập nghiêm bến Thế

Rạch

Vỉnh thông vật quới đi tới Tịnh Biên

Vòng cú lổi lầm hỏi thầm Cái lộc

Nhiệc nhiêu ăn giải giải phải thảy Trà-bư

Lửa để trong lư bất cư Thị-đại

Tuy là nói bậy khó đậy đi qua Tổng-cáng

Dạ lo ngao ngán chơ oán Dầy-tho

Bảy xào chưa no còn lo Quản phátsợ nát Thú Hồ

Kể hết cơ đồ một hồ xóm mới

Bạch-Ngưu vận tới hỏi nới Trà lòng

Phải nước đục

Tứ phương tùng phục nước lụt Láng Linh

Dạ dốc thỉnh nghinh  quản thinh Trà-kiết

Dạ lo

Xa-keo thảm phiền tìm miền Bố thảo

Năm di chí lảo vỉ bảo Giang-Cơ

Nhiều việc ngẩn ngơ thơ thẩn chỉ dẫn Cái-thịa

Hai cái phân chia nói lia Cái tắc

Một đường gai gắt ngó tắc chê vàng ham bạc

Bến tranh mặn lạc nước bạc giòng Huê

Nhiều việc khen chê người ê Tân Định

Rau râm

Miệng vái lâm dâm cơ thâm Bến-Bạ

Phèn-đen chê lạ chung chạ Lăng gù

Cái Dầu

Cái thế thưa đấm ông Cấm như son

Bà-đội không con ở non thành đá

Cái-sơn Cái-lá cửa minh mông kể không đủ hết

Hòn tre mối kết sợ chết Hòn Dờ

Nhiều việc vật vờ gần sau mất vong đất chẳng còn

Tuy việc hao mòn giai dòn chưa tỏ

Chữ nầy chê bỏ không ngỏ qua truông uông lụy tuông nước mắt

Việc đời gay gắt nam bắc một tôi

Nhiều nổi thương ôi khó thôi cơ Gia

Nay phải nhắc ra quỉ ma khũng Gia Nghị

Mậu dần Kỷ Tỵ Gia-Nghị đồng đăng có hương lân làm thân sao đặng

Than bề ông thả sợ Ngã ba Vinh

Chẳng nói làm thinh Của kho chẳng có

Hóa-Cù la ó người ngó Cái-tiêu

Sở hạ buồn hiu sao siêu sở việc trọng Long-đà

Nói việc thiệt nhà sợ mà không thiệt

Nói thời phân biệt sợ việc không phân

Dân cũng đồng phước

Việc nào nói trước chưa bướt than

Đồng điền khô khan thở than sao thấu

Thượng văn biểu tấn lảo đao binh gương linh Thần huệ

Từ sanh số hệ nhứt nghệ nam mô

Mặc kẻ ra vô nam mô khép nép thưa qua

Hữu Phật hữu ma phân qua tà chánh

Diêm đình lập tánh thượng thánh lập danh

Tri bạo

Tri nhơn thức đạo tri bạo thức gian

Đi tới cải ngan trở sang Mỷ-Thiện

Cai lân lợi ở đâu chẳng thâu Rạch ruộng

Cổ đau cuộn cuộn muốn guộng lên đàm

Quên mặt coi nhàm Cái Nổ chịu khổ tháp mười

Bắc chiên nhiều người quên cười biến khốc

Tây phiên nả tróc bắt tốc cường thọ trường dân bộ

Đa binh nhứt ngộ nhập mộ đa điền

Làng bắt đi liền kinh tiền Vỉnh Tế tận thế đa nhơn

Quan cựu vô phân hành đàn nhựt dạ

Minh quân dỉ đọa sát hạ Phật hình

Cầu tử bất chứng

Bịnh con chẳng đứng nghi chứng sanh cờ

Truyền phá nhà thờ mấy giờ tan hết

Việc còn câu về

Nhiều việc phân lìa trở về Tây trước

Thập tự vô phước bắt bước ngan qua

Việc tại quốc gia chịu cực chịu cực nhiều phen

Chịu khó mới khen không trơn cũng phải

Nói sao không cải quấy phải giữ của cho ai

Người khỏi họa tai ơn ai ăn cho uổng

Con mèo thiệt nạn ăn uổng

Có tình Ngã-bác có giác vạy ngay

Đi tới phương Tây mới hay công chuyện

Gỏi qua Nam điện mười năm hỏi thăm một tuổi

Cớ sao bỏ chuổi theo buổi đeo kiền lạc thiệt bạc cũng tiêu

Thiệt dạ Thuấn Nghiêu còn tiêu phần xác

Có ai ham rác ham cát ham bùn chẳng dụng tiền của

Có ai ham đủa bỏ của bỏ cơm lộn xà

Thấy thiệt kỳ đà la mà rắn mối

Sáng Trời như tối có mối như chưa

Nằm võng hết

Nói ra câu kết nhiều nết khó lường

Kẻ thời tâm cường người thường dạ nhượt

Thương cường sao hai bên muốn nên nhỉ thính

Thiện ngôn chỉ tính bất thính ác ngôn

Mười việc mười khuyên không điên không tri lý tri tâm

Tri siểng tri thâm tri lâm tri thị

Mới tri việc chị mới vị việc em

Mới hung                      

Mối biết việc trung mới tung tùng nịnh

Mới định việc nhà mới hòa nhơn thế

Mới kế nhơn lương

Mới tỏ anh hùng mới tùng hào kiệt

Mới thiệt trung lương mới thương trong dạ

Mới tạ nhứt môn biết tôn lể dỉa nhơn nghĩa tuyệt đoan

Dạ người tham gian làm quan sao phải

Tri hòa tắc cải quấy phải tắc phân

Bất vị phải vậy

Làm người nói bậy nói vậy làm sao

Kẻ thấp người cao lao xao cười nói

Nói ra biết nói hoài nói hoài quên mất

Nhơn giai hửu khẩu kiết hung

Cầm thú suy lung vật hung vật kiết

Lập tiền Gia định đạt lịnh cải danh

Saigòn ly quì việc quỉ

Ở đời không nghỉ việc thủy việc bể rồi

Tàu tây phản hồi chưa rồi bể nửa

Chớ sơn theo bửa gập lửa phải tiêu

Bộ hành lịnh nằm lăng trở than thở chẳng an

Thấy dấu mà than mà than cho dấu

Có ai muốn xấu vật báo không ham lòng ham tiền bạc

Chẳng qua cực lạc cho đạt tánh linh

Chẳng trải sử kinh cho minh nhơn thế

Tóc trầm chi

Nghèo mới bán đi giàu khi nào bán

Thế chưn ít tháng chịu nán năm nay

Năm tới thấy Tây nhắc dắc tới ma mới dắc đi

Giữ chắc lời ghi lời ghi cho chắc

Lòng nam dạ bắc nó ngồi việc hồi năm mới

Con ai đẻ nới tuổi mới hăm lăm

Trời Phật tích tâm hỏi thăm thời hỏi việc chi

Quì trước cung ly tội chi xưng tội

Ơn người ơn đội việc tội phải cai ai mà ỷ

E như con đỉ hũ hỉ không con

Chẳng dạ sắt son nước non tiêu hết sân si

Phật ngồi cung ly nói chi thời nói

Trước nhiều cơn đói việc nói cơ Gia

Nhiều nổi hiếp

Đời nầy lộn kiếp ăn hiếp cơ Gia

Thấy thời người ta quỉ ma tại đó

Kêu chồng bằng nó kêu Phật ma người ta nghe rỏ

Trâu bò ăn cỏ không ngỏ tội chi

Người ta sân si e khi tội dử tội dử chẳng hèn

Trời mới đỏ đèn gói phèn chưa dạ

Người chung của chạ người chạ của chung

Sanh chớ hỏi

Làm hung thời giỏi tớ khỏi hỏi lòng

Căn nợ cái lòng vợ chồng hiếp ý

Tam nửa lời chửa muốn thôi

Dụng nước chế vôi châu ôi đó

Ăn thời muốn ngó việc khó muốn không

Phước tội quãn ân lập thân Hưng Thới

An-giang quyền quới thấu tới cửu trùng

Quản cơ anh hùng phục tùng quan quan lớn nào hay

Lòng chẳng đầu Tây giử ngay một dạ

Nay tôi làm lạ lưỡng dạ bá tâm

Chổ nào có chổ

Hổ thời miệng hổ giử chổ sơn lâm

Có miệng mà câm có thâm tại vỉ

Dạ lo đấp lủy

Cho thấu lời nguyền tới miền Ngọc Đế

Hoàng ân thập tuế ngự chế mười hai

Tích thiện huờn lai

Việc đời tứ thứ chiếm cứ ba ngôi

Tam thứ thương ôi khổ thôi là khổ

Một ngày một trổ đạo lưỡng bình sự ninh sự loạn

Hoàng ân con trạng sự loạn khó phân

Mối nước chăn dân đời chưa hỏi tai giỏi thời nghe

Đốn một buội tre sạch que ván nhện

Xanh quanh vần vện phách vật vờ bàn cờ khó đứng

Tướng ngồi làm chứng sỉ đứng một bên

Hai nước hư nên mê biển khổ mã khổ quá giang

Gặp thuở hiển vang trung cang nghĩa khí

Phật Trời lập ý tưởng ma mà nói mà giả ngộ

Nói vui cười rộ việc ngộ khó han

Nói móc trong gan soi cà nát bấy chưa thấy Tây vô sống xô phơi khô dân chúng

Động đau lòng súng thới

Ta chẳng thương ta thương ma mới khổ

Động đau lòng gổ thời gổ mới kêu

Lời nói trớ trêu miệng kêu châu ổi!

Thiên cơ sao chổi gió thổi tiêu ma

Ta chẳng tưởng ta tưởng ma mới dắc

Tri dỉ tri ân tri thân nan dị

Thức kỳ Gia Nghị nam dị tiền căn

Giặc dậy lăng xăng lăng xăng giặc dậy

Đánh nhau tầm bậy tầm bậy đánh nhau

Nước nào ở đâu ở đâu đánh đó

Vận nghèo thấy ngó thấy ngó vận nghèo

Người thác bá bèo  bá bèo người thác

Đâu đâu tan nát tan nát đâu đâu

Đặng chổ ruộng sâu ruộng sâu ở đặng

Bấy lâu lội lặng hết nặng tới nề

Chưa đặng chọn bề việc hề sung sướng

Hữu nhơn vi tướng đất mướn ruộng thuê

Chưa đặng thiệt quê con tê còn dại

Tạm an liều trại nhứt bại cửu thiền

Dỉ biện qui tiên dỉ hiền qui chánh

Lập thân  vi Thánh lập tánh vi hiền

Lòng phải chi tiền làm hiền mới nổi

Nói ra biết lổi khó nổi ăn ngồi

Lòng phải trau dồi nương hồi ly loạn

Ngộ nhơn ngộ loạn dỉ đoạn ngôn phàn

Đức thánh lương nhìn dĩ ân phế oán oán phế ân

Phàm ngộ ngôn nhân dĩ phân nhơn nghĩa

Ví như chén dĩa nhân nghĩa phi ân

Hai thuở

Nói ra nói dở theo thuở loạn ly

Chớ nói sân si dể dì khó ở

Lao ăn

Ngao ngán cho đời nhiều lời thậm khổ

Nói ra xấu hổ thậm khổ Cơ Gia

Hửu Phật hửu ma

Du lâm đa vật hửu Phật hửu ma

Tiên trị kỳ gia hậu ta xử bỉ

Tiên kỳ xử kỷ hậu phân quan dân bất luật

Nhơn dân dụng thực trung thực dụng ân

Quân tắc dụng dân dỉ ân tứ hải phục tùng

Lập tri anh hùng tương phùng tứ hải

Biết thời chẳng phải dạ cải rằng ngu

Khó tỏ rừng nhu Thánh

Bá nhơn bá tánh bá tánh bá tâm

Xuất khẩu như lâm xuất tâm như khẩu

Cao phi viển tẩu

Phật ngồi từ bi nhơn khi khó trốn

Đoài ly chấn tốn nan tốn càn khôn Sự cựu

Khá dảm hậu cảm sương phong

Bất kiến phương ban nhơn an Tây điện

Xuất ngôn cựu truyện đông thọ ấn minh quân

Các sự đồng tuấn thiện quân đồng gia Tứ Thánh

Tam tài nhứt tánh vi Thánh tam Trời

Dỉ hậu lập đời phân Trời phân Phật

Nhị thiên túc vật ngoại Phật nội Trời

Tây đặt thuận thời lòng nội mẹ việc nhẹ ngoại cha

Tuyệt cỏi diêm la tâu cha Thượng cỏi

Ở đời dể hỏi người giõi thân nghĩa nhân phòng khẩu

Lập-Thần Thiên cẫu mang khẩu bất tề

Bất oán thiên hề bất tề tiêu nhơn nhơn phải hỏi

Hai sao qua khỏi chẳng hỏi hai sao

Hai ngọn lại giao cái cao cái thấp nát hướng Tây

Canh Tuất đều hay góc tây sau hậu

Thiên cơ dỉ lậu cơ hậu nang tường

Người sự thế

Thiên cơ lập kế trần thế bất tri

Kẻ ở người đi kẻ ly người hiệp

Giao An-giang

Tây đắc thắng bang dạ mang thất ước

Thức tri việc nước việc nước lo sau quân tử

Dự ngôn Hứa sử ngôn ngữ Mục Liên

Tri sự Tây Phiên tri Tiên Nam-Việt

Trị nghiêm

Tri cổ tri kim lập nghiêm mới nổi

Xuất điềm sao chổi khiến nổi Tây qua

Chẳng xử trở lại

Tiền vinh hậu bại tiền hại hậu vinh

Nước nào đắc linh chư binh ủng hộ

Phật cứu độ phò hộ chư gia

Tích ác phùng ma thiện gia phùng Phật

Nhơn thân tri vật vật bất cựu dể phân việc tân khó nói

bất tri dạ chói lời nói như không

Nghe nói bên đông dạ trông bên bắc gay gắt chưa chắc lo âu

Lúa cốc ở đâu chê đây người nay nói quấy

Tôi thời ngó thấy giấy ngó thấy chữ son

Bút mực nước non mai rau trai rau muống

Trước trong muốn uống nhà bạo hết cơm

Úp chạ hư nôm trái thơm nhiều mắt

Đông Tây Nam Bắc có mắc ngó ngó cùng bốn phía

Ngó tiền ngày vía thấy phía đàng sau

Thấy việc mới lâu trước sau thấy hết sống chết thấy hết trong Trời

Thấy đủ việc đời thấy thời chưa thấy

Thơm dầu thúi bấy ai chẳng ăn cơm chê thơm rát lưỡi

Sức the như bưởi rát lưởi ăn nhiều

Chẳng nhớ mai chiều công ăn học, hữu lộc hiển vang

Hữu phước làm quan hữu gian làm mạt

Thời suy vận đạt quả trầm luân mắc chưn tuyệt hậu

Tiền tràng Kỷ-dậu không đậu không ưng

Ất sữu lở

Nhiều đường gay gắt Tây mắc Mẹo Dần

Tôi phải nói lần rần rần Thìn tỵ

Phật Trời bình trị lớn ly vương thảm thương giây lớn

Bất tri hậu hớn làm lớn Hớn Tần

Hạ mục gia bần, vi Nhứt hổ là tôi

Da chó thả trôi thương ôi nhiều khúc

Tức mình hạ bút đặt lúc ngu tâm loạn chí

Vi nhơn bất ý mạt trí kỳ thân

Tri tắc kim ngân mạt phân kỳ lực

Quốc gia dụng

Tri đắc càn khôn vi tôn Thánh đạo

No Thần hằng dạo Thánh đạo hằng xem

Mắt ghèn tèm hem rỏ

Dấu thời xem tỏ rế xỏ lộn cuồn

Nước chảy trên nguồn dưới xuồng chở khẫm

Chử hành

Bạch Phật việc lành chờ dành việc dử

Trước dùng chử Bửu giữ đấu tranh Hương

Đặt về

Còn hởi ở bìa phân lìa phụ tử

Nhiều người nghịch bạo bất đạo bất nghi

Bất thức nghĩa nhân nan phân đạo Phật

Việc nhà lật xật việc Phật bất tri

Nhiều kẻ ngu si hậu ly loạn bất trạng bất dân

Vô mục bất phân vô phân cư thế

Giả điên lập kế độ thế cứu dân nói rân khó chịu

Việc nào không liệu dạ chịu việc nay

Sợ khó cái thây cái thây sợ khó chó chịu khó là tôi

Người ỷ cao ngôi thương ôi người ỷ vang tự đoan bất chánh

Phật Trời đồng tánh đức Thánh đạo chung

Tiền cáo cội thung tri trung tri định bất lai

Gia Nghị huờn trai ai ai tùng phục

Phật vơ sở dục phàm tục thức tri tâm bất độ

Quan-âm bảo hộ nhi ngộ bà hai

Già trẻ gái trai ai ai khá tưởng

Ông làm xã trưởng an dưỡng Thới Hưng

Hiển Thánh Trường xuân lập Hưng Thới xã

Đồng chương Hai Cả lập xã Trường xuân

Dân chúng đồng ưng kỉnh vưng phước thọ

Trung ương tý ngọ hai họ ứng điềm

Trần Nguyễn trọn niềm ứng điềm kiết túc

Nên hư có lúc hạ bút đề thơ

Hậu nhựt kiến cơ tri thơ văn tự

Thế gian vô sự lự vô nguy

Hậu nhựt bất tri người đi cõi khác

Bất tồn tích ác lời giác hậu lai

Tự ý gái trai chiều mai cũng thấy

Cuộc đời tài mưu trí

Lộc Trời trợ ý có trí cản ý ai

Chẳng dùng rau trai thọ tai vào túi áo

Ăn no lo báo nói láo không chánh sách kinh

Nhơn cư bất minh loạn kinh phế bất cố

Vi nhơn bất tố Lử-Bố sát gia

Tiền nhựt oán tha đổng gia sát phụ oán xưa

Tiền nhựt chẳng ưa trận chưa lập kế

Lập lời tri thế tiền phế đinh nguyên

Lử Bố lòng hại mạng

Tận tình phân  đoạn khuấy loạn Tư-đồ

Tiền nhựt giả hồ cơ đồ báo hậu

Bất tru sự quân

Oán để sau lưng lở chưn trước mặt

Nhà ngô sanh giặc trục trặc hớn gia

Tá ước

Việc mình lỗi trước Tây trước lỗi sau

Hai việc lỗi lâu Phật đâu trả quả

Việc rằng hai

Nhắc lại việc rồi từ hồi tuyệt Hớn

Qua Tần làm nhớn nhà Hớn không vua

Nam việt quốc

Nước nhà thiệt mất phế quốc cũng lâu

Tôi chẳng thấy đau trước sau Phật dắt

Nhiều đường gay gắt ỷ thần hiếp Tần hũy hoại

Chê Tần rằng dại tồi bại Hớn khôn

Bất quí càn môn hiệp khôn vô đế tới nay

Thiệt chẳng ai hay từ nay lập lại

Người khôn tôi dại tôi lại miệng người bất lực

Vô nhơn trung trực nhiều bực trí tri

Nhiều bực trí tri nhiều tri nhiều ghét

Nói ngay nhiều ghét

Nhiều giận nhiều hờn tiếng đờn nam bạc

Người Nam ở bạc xiêu lạc người Tần ơn Tần chẳng tưởng

Tây Tàu bất dưỡng người tưởng bạc nhiều

Thất đức việc việc chiều bạc nhiều nhiều bạc

Còn dâu nhiều hung

Tức dạ người trung nói hung khó nói

Tân trào đa quỉ cựu dỉ đa ma

Phép Phật tỉ phương châu muốn tiêu trần thị

Thiên cơ bất vị

Đêm nằm thiếp thiếp nhớ kiếp thuở xưa

Nhiều

Nay lập trung tinh lở ninh tôi nọ

Tri kỳ thương thọ tội nọ thức tri

Mấy kiếp thác đi thức làm hại việc dại việc khôn

Đem lại nhứt môn càn khôn đại đạo

Tổng đồ cơ tạo đại đạo nhứt môn

Tam giáo qui

Phật tâm ứng hiện dỉ biện giáo truyền

Lập hậu tri tiền tích hiền tri Thánh

Bá nhơn nhứt tánh bá Thánh loạn đa tâm loạn khẩu

Nhứt tục mạc tẩu nhtứ khẩu nan ngôn

Nhị khẩu tri khôn mả bôn tứ túc

Đệ huynh bá thúc dử lành chưa bành hai việc

Làm người tuấn kiệt hư thiệt không phân

Sao chẳng an dân không tước hưởng phước trào nghi

Quan bất xét suy phước ly họa chí

Nhị niên giáp tý sau thương trước thương sau ghét

Trời năn sấm sét soi xét lăng xăng

Chớp chớp bủa giăng chưn bướt rướt nước ba vua

Không nói hơn thua trên chua dưới chát

Lòng nào ở khác hiển vang nay tan mai hiệp

dạ lo chưa kịp cơ nghiệp chưa an

Đêm nằm thở than cư vô chủ nước củ phi quân

Pháp sư truyền xưng vi quân tử trước

Chử son để trước

E nổi nhiều kinh người rinh không nổi

Tay liền cầm chổi quét thổi lá đa

Quét mảng đời cha

Con vua chờ bửa miệng sửa làm vua

Vua chẳng tranh đua con vua tống thân

Người nghèo tượng

Nước cờ bí trượng sỉ tượng không gần

Binh lương

Nào dạ có thương tướng vương hỏa trận

Tiền thù nghị

Dạ mông á dị Gia Nghị bị vây thiện tử tôn nhứt môn Gia Nghị

Trước bình cáo thị anh chị khán tường

Sau lập thế thường cang cường thánh thánh nhơn nan

Miệng chấp ngu ngoan nhơn nan cuồng khẫu

Mả bôn viển tẩu xuất khẩu tắc tri

Đa tri đa lý đa trí dọc ngang đa mang khổ nảo

Đa nhơn tâm thảo Phật bảo hộ thân

Đa sự hiếu ân tán thân bốn biển một kiển rõ ràng

Nhà rách Phật vàng vẹn toàn kinh sử

Đa tài ngoan ngử đa tử tôn ngoại môn Gia Nghị

Tử tôn Gia Nghị quí tị quỉ tà

Niệm Phật Di-Đà vọng kiết khẩu thiết vọng linh

Tùng sử tùng kính tùng linh tùng Thánh

Tứ tùng hiệp tánh tứ Thánh minh Thánh đạo

Bất tri hung bạo bất tạo quí ma

Bính Thìn Thánh ra Diêm la chuyển động

Thiên mông

Lời nguyện cầu ông đắt công Thầy chứng

Nhờ ơn giáo huấn an đứng an ngồi

Sống dập gió dồi nan bất kiết kim khuyết bất tường

Ngao ngán thế thường bất tường chê Nghị

Dầu lâm tử thị bất tị gian tử an sanh nhục

Dạ nguyền lánh tục sống đục bất an

Ách nước còn mang thở than chưa thấu

Sống quốc vương

Sống bất xuất lương thãm thương việc sống

 Dạ lo giúp Tống qui thống Hốn đường

Vọng Phật minh tường

Thập nguyện nhị bái quốc thái dân khương

Nguyện đắc an đường niên trường cửu thọ

Chúc thọ hoàng ân tuế ban hiển vang lạc nghiệp

Chúc dân sum hiệp cơ nghiệp mỷ lân chỉ trình tường

Hiến thoại kiến trường sự tường nhứt phát

Rồng đoanh lầu các Bồ tát gia Diêm la Thượng đế

Hội trần xử thế nhứt tuế ngoại niên

Họa gởi Nam phiên Thánh Tiên phản bội

Phật độ chư bang

Xử kẻ dọc ngang cứu an nhơn thiện

Phật Trời ứng hiện Nam điện ưu sầu ưu sầu vọng tưởng

Phật Trời bảo dưởng hương trưởng nguy bang

Sanh lúc gian nan thở than khẩn Nam điện ưu sầu

Chư quốc bất cầu Phật sầu tha thiết

Công khanh lạc tiết chẳng biết riêng chẳng yên bá quốc

Khán tường gia thất chư quốc bất tồn

Nan tích cựu hồn thiện quân quốc đắt thất việc cầu

Bất trí ưu sầu bất cầu lổi đạo

đa nhơn hung bạo bất đạo tu thiên du địa tán

Việc còn xao xác thiện ác thọ tai

Chư quốc chông gai không ai trưởng bảo dưởng cơn nguy

Không chốn cung ly thiên qui an ẩn

Chịu bề thơ thẩn đói lẫn tam niên

Hóa kẻ khùng điên việc yên sửa xa môi

Nam việt có ngôi thương ôi các nước

Không lo việc trước cầu phước thiện duyên

Sanh tặc họa

Biết rằng mắc đọa giấy họa xưa nay

Phép Phật khó thay thiệt bay phép Phật

Khó nhơn khó vật trời Phật biết cỏi ta người la không Phật

Đời tham tài vật Tròi Phật không màng

Lo việc quan làng lo Ba Thời có tới Phật Trời

Xem hết trong đời theo đời ma quỉ

Bất tri thủ vỉ bất tỉ cổ thuộc tâm

bất nghiệm lý thâm xuất tâm lợi khẩu

Nói như tử hoạn tam nạn hỏa thiêu

Người thác không tiêu người coi không tỏa

Minh tâm chử rỏ dạy tỏ ở đời

Người chẳng nghe lời khi Trời mới dỉ hạ mạt thương

Gia Nghị thọ ương mang vương tứ quốc

Tán gia bại thất tứ quốc sát ngô Gia tô sát hại

Nhiều cơn tồi bại nghĩ lại mà coi

Trời Phật xét soi đều coi Gia Nghị

Ai tán thân

Đa quả nan phân Trời cân tội phước

Nghị lo mối nước hại trước hại sau

Hại trâu lai

Trâu mình phá hại tồi bại lâm nguy

Trâu Phật dỉ qui thức tri Thánh đa

Lẻ hoài

Gia Nghị hết tài lo hoài sao nổi

Nước xuôi nay đổi nước ngược nổi lên

Hai nước

Nước ai không uống dạ luống thủy tinh

Lổi thửa cao minh trang tinh sau đặng

Chử trung xem hiếu lòng thương ơn lương phải nhẹ

Tưởng tình cha mẹ nặng nhẹ sanh thiền

Trung quân qui tiền phiền anh chị Gia Nghị xét suy

Đạo lý trọng nghi thực chi thủy thổ

Thân tôi chịu khổ kẻ lo lăng xăng lích xích

Ăn nhiều vô ích tuyệt tích biệt căng

Học đạo vỏ văn nên căng mà khó nói đó mà đây

Nước lộn qua Tây chảy ngay Nam Việt

Bất tường hư thiệt trăm việc suy trung suy lung tâm trí

Thờ thân hiếu chí tận tý kỳ quân

Phụ mẫu bất ưng tùng quân thế phụ ân hành

Gia cư dữ lành dạ đành vương thổ hiếu

Liên thinh đại tiếu khẩu kiếu phản thần

Quốc loạn

Phật độ cao ngôi thương tôn trưởng

Quân thần

Sát trào nhiều thứ ý tứ tại thiên

Tứ quốc đảo điên

Phật truyền hiền tùng tiền Gia Nghị

Hậu huờn kế vị Gia Nghị xưng hùng

Tứ hướng phục tùng anh hùng đại kiếu phú tiếu phản thần

Xả phú cầu bần vi thần tận lực

Xá gia vi trực nhiều bực thương ôi ? vôi thấy thôi ngao ngán

Tu ngày tư tháng trở oán Phật ra

Niệm quỉ niệm ma ghét ta niệm Phật cải Phật tùng ma

Phụ tử hội ca thiết tha nhà Hớn

Ôm lòng đau đớn phò hớn ngủ gia

Người chĩnh sợ

Khó hiền tư trợ giàu bợ ai màng

Lời chánh hơn vàng bạc ngàn cũng hết

Cơ còn

Cải tiến saigon đem lòn gia định

Lộn căn họ Trịnh Phật định họ Tề

Tiển thổ

Tiền đường chí Tống Tiên thống phế canh

Tân hợi đại thanh biết danh cai trị

Hớn tần Gia Nghị tí lập riêng bình yên ngũ tuế

Ngũ niên chí thế tục tuế khai cơ

Bá tánh bơ vơ gắt nói chắt không sai

Cầu Phật như lai lập khai khán quá

Tân Thiền bể đá địa tá kinh châu trâu cỡi mả

Sanh tiền thứ cả hậu khả thứ hai

Hoặc gái hoặc trai hậu lai hai trẻ

Ở đời chi

Khuông phép lễ nghi thức tri phụ mẫu

An tâm tế tẩu thuận khẩu tữ thân

Mười người nữ nhân thai bình an tam nhị thọ thai

Lục thất như trai không ai chữa nghén

Nhiều người dung bén như chén nước đầy Thầy Gia Nghị

Phật Trời tọa thị chánh trị trung phân

Gẩm việc khó thay việc nay làm bậy

Phải lo làm sao vậy một cuộc bạch tuột tấm lòng

Gái dạ lộn chồng trai bánh chè đều hảo

Lòng không biết thảo dạ hảo thời nịnh dõng cường

Trời Phật khán tường Hớn đường suy bại

Mấy năm đem lại tận bại hồi thiền

Vinh miền dương thế

Trí mưu dụng kế tận thế sự nan

Ẩn trí trung cang tâm nan nghĩa khí

Dụng nhơn minh lý

Rằng Phật dụng tình thương hình khó nổi

Ai đều châu ổi nói lổi khó nghe

Hiệp ý bụi tre nói nghe Phật khiến để tiếng hơn vàng

Quân tữ nhiều đàng la làng một tiếng

Lâm nguy vận biến Phật khiến Phật sang cứu độ

Đa nhơn hành lộ viển bộ truy tầm

Giúp cháo cúng rằm không nhằm cũng cúng cúng cầu minh

Phước chí tâm linh lịch kinh tại ý

Cổ nhơn hữu trí kim lý hữu minh hửu biên

Cổ tiển hửu truyện kiêm biện hửu thơ

Tiến đắc tri cơ hậu thơ tri Thánh

Cổ cơ

Tri hậu tri cơ lập cơ Gia Nghị

Lập tiền an vị trào Nghi xưng danh vô nghệ

Tân trào nhứt lệ nhứt nghệ quan quân

Thượng trí hưởng xuân quân quân cọng lạc tận sầu

Thập bác chư hầu hàng đầu Hớn thất

Giao hòa chư quốc dạ bất phản chinh

Xứ vô liệt

Quốc vương nhiều việc người thiệt mệt lo

Tôi thiệt nằm co dạ lo trăm việc

Chưa riêng còn điên chưa hết

Nói không thuần nết trong dạ sắt đinh

Nước ngược độ ninh chổ kinh không xem chê củ

Trời không dám rủ Phật củ Kim-Cổ-Kỳ-Quan

Quí sữu phá tan thọ oan phừng hai mốt

Quản đam binh chốt hai mốt phá gia

Gia Nghị không la người la Gia Nghị

Nhơn Nghị dưởng hình

Ẩm thực phỉ tình bất bình hại ngả

Hai mươi bốn cả sát ngả báo ân

Nó đả bắt mổ

Đem về tra khổ tội mổ cơ đồ

Một lũ Trịnh Hồ dực đồ ải ải

Tào mang

Bây lại xưng trung tứ tung lủ nịnh

Bây mong đạt lịnh sát nịnh phụ vương

Bây gọi

Tôi huờn tùng ngụ nó dụ vô vòng

Tôi chẳng bằng lòng nó hòng thù oán

Thấy bây

Kỷ dậu lưu cư đánh dư một tháng

Một nhà sanh oán phá tán phân hai

Phá rối mấy từ khởi lý lập ý tháng năm

Sơ tứ cơ thâm tháng năm sơ nhị

Hiệp đồng lưởng vị phân nhị thủy theo đường kèo hủi

Âm mưu xua đuổi nghĩ tuổi nhiều phen

Sơn đông đều khen ghét ghen niệm Phật phiền

Chi ghét người hiền dạ phiền nhân nghĩa

Của trời rút rĩa nhân nghĩa thôi rồi

Quân tử bồi hồi làm chứng nước đứng người coi

Hào kiệt phải soi chẳng coi sao thấu

Anh hùng thơ ấu Triệu Cấu hậu lai tri nữa

Ăn cơm có bữa việc lửa không chừng

Nói chuyện ở rừng chớ đừng kêu oán

Người chẳng rằng mạnh

Bỏ đường hiếu hạnh ngang ngạnh xa miền

Ái quốc ưu phiền nhiều miền bất luật

Xem người đoan

Người chẳng lo toan hỏi han Di Lạc

Đem vàng

Phật trời không biết nhơn thiết thế văn

Tri bỗn tri căng tâm linh cải thế

Tùng kỳ hoàng đế tri thế chánh tà tùng thiên

Trì thế tùng Tiên tri Phiên tùng đạo

Dị đoan tân tạo

Nam Tần số cực phi lực Nam Tần

Tri Thánh tri Thần gia bần nhứt sỉ

Hớn Tần nhứt thủy tạo đoan lập an chư quốc

Chẳng hay nước mất đa quốc loạn thâm

Nhơn hà vô tâm siểng thâm bất thức

Cận đức tri thiên

Cận Phật tri Tiên cận Phiên tri thể

Của mình đổ bể mất để chẳng than

Như vậy quân oan

Hư đâu không sửa ỡ bữau ở ngày

Ăn uống lại bày dẫy đầy bát chén

Không trồng cho

Cỏ mọc lăng xăng không năng làm cỏ

Chi lang quến thỏ con nhỏ quến thương

Nhứt nhựt vô vương đao súng dân chúng thọ ương

Tri sự cổ vương lòng thương kim đế

Tri tình hương quế tri đế cổ kim Gia Nghị

Thượng kim an vị Gia Nghị đồng tân

Hưởng thọ hoàng ân vạn quân họ Thánh thọ cửu trường

Vạn phước Hớn đường Hớn đường thọ phước

Dụ vẫn không màng đáng nói chạy

Nôm na tầm bậy vậy mới chê

Gẩm thiệt nhiều tê quê hơn thổ

Dao đành cắt cổ lổ còn đây

Chưa biệt vạy ngay thây còn đó

Tử sanh dễ khó có biết đâu

Mang họa con trâu đâu cũng chưởi

Câm hờn cái lưởi chưởi không đau

Nước mắt tay lau đau nước mắt

Lưỡi mềm còn chắt gắt cái răng

Lủ Tạ Thiên-Lăng săn hơi thịt

Không chờ vua tịch ngịch tâm cang

Chồn cáo một hang can thiêu hết

Kỷ còn hay chết nết nên đời

Dám cải Phật Trời đời quá nghịch

Mây đen mù mịch nghịch bất tồn

Tiêu tận phần hồn tồn gì xác

Không nghe lời giác nát mười thây

Huờn lại cho bây đây xử nửa

Đến ngày dậy lửa cửa tiêu tan

Cả lủ tham gian mang nói xất

Tiêu tài tiêu thất rất khôn ngoan

Nhớ thuở tà khan mang tận khấu

Nhớ khi tranh đấu xấu ngồi đây

Nương ẩn cội cây đây bay nổi

Đằng vân gió thổi cõi xác phàm

Người giỏi lo làm hàm nhai thiếu

Áo quần túm tíu khiếu không kim

Thiếu việc phù diêm kim thiếu mể

Việc đời thậm dễ để ba năm

Kiết thúc hãi lâm thâm cao sử

Phật trời trí cử tử quân sư

Phụ mẫu ưu tư chư tài quốc

Lập đường gia thất bất tùng ngôn

Tiền đắt tài khôn môn hậu dại

Trả đi vay lại bại thiền liền

Đứng nước cao niên yên lịch trị

Cảm phiền anh chị vị không vì

Ỷ thế bất chì không chảy

Ngồi nghe các vãi nhãy không cao

Nước chảy lao xao sao nước đứng

Cuộc đời nhiều cứng chứng nói cao

Cá cạn trong ao sao dỡn nổi

Xem đời châu ổi lổi trăm ngàn

Mong hốt bạc vàng làng mắt mở

Nghĩ cơn mắc cở ở trong hang

Đồng cỏ cháy hoang mang tiếng nhục

Ăn chuôi ở đục dục bỏ quần

Ra khỏi chun rừng đứng nói quấy

Náo ai ngó thấy máy Thiên-cơ

Lập hậu hồi sơ cơ Gia Nghị

Bất bình dám trị thị anh hùng

Phép Phật lạ lùng tùng mới biết

Tri thời hung kiết thuyết cam đoan

Hữu loạn hữu an an huờn nhược

Tiền tri nước ngược nhược huờn xuôi

Thế bại tình lui nguôi mặc ý

Người ở đời có trí thời hơn

Dạ bao đành vong kiển thất sơn

Chí bất luận phủi ơn đại đế

Vong hương cựu tri tầm hương quế

Ý vị hà vong phế bội sư

Loài phản tặc tâm tư phản chúa

Kế lưu hậu gươm linh tay múa

Ăn cơm ai việc chúa không cần

Quân sát thần quốc loạn gia bần

Thần sát chúa phi Thần sát chúa

Chúa sát thần phi chúa sát quân

Nẻo hạ ngươn lộn kiếp trầm luân

Đường ân oán sau lưng trước mặt

sau lưng trước mặt ngặt không tường

Đố ai biết đặng nẽo đường lộn căn

Khéo leo lăng xăng ăn rồi ngũ

Lợi gia tăng ngũ đủ đường thạnh suy

Xuất ý vị tri suy phá lý

Đố ai tri túc nhơn tình trí ngu

Ý sự nhơn tu phu tử vấn

Phước tài thôi tấn vấn tội sâu

Phá bậy ruộng sâu đâu không phá

Sắt mòn e đá há cũng mòn

Để tiếng thời còn đòn ăn hết

Dầu lâm mạng chất hết đọa trần

Kiến thế hầu gần Dần mẹo Phật

Tị trần oái vật Phật liên can

Xét lý hổ hang trang hào kiệt

Lánh trần vô biệt việc tiêu tan

Vô Phật chư bang hang khó trốn

Phá ngu một vốn bốn năm lời

Thấu đặng lòng Trời lới thấu Phật

Dụng lòng quới vật Phật Trời ưa

Sấm dậy gió đưa mưa vuốt mặt

Ở đời quá ngặt mặt không lòng

Tre nước không trồng giòng muốn cuốc

Ghét trung trau thuốc vuốt ngực dằn

Chắt lưởi thằn lằn bằng hơn nửa

Nhà người mở cửa sửa sang ngang

Của thế dị đoan hoan đặng hưởng

Nghèo nương lưởng thưởng tưởng của người

Bạc bảy vàng mười cười thông lỏng

Chằn tinh đại động rộng mấy ngôi

Chắc lưởi than ôi tôi thiếu sức

Tu nhơn tích đức thức dậy coi

Bực hẩm còn soi moi lở nửa

Dạ âu bồi dửa bữa cội văng

Ăn nói không căn năn ăn nói

Rước Thầy coi bói nói hơn Thầy

Lời cải qua ngày Thầy không cải

Muốn vầy tứ hải phải tích lành

Giáo đạo lưu hành đánh bia tạc

Quân Thần cọng lạc bạc bỏ rơi

Bắt lổi nói chơi hơi mỏi mệt

Nói nghe như chệt mệt hơi dài

Bởi chẳng có tài mài chê chiệu

Khó toan khôn liệu điệu quân Thần

Dầu trí gia bần trần chẳng kể

Nghĩ cười vô kể dễ bề đi

Bất thức bất tri khi rằng lổi

Biết rằng hồ hổi lổi hồ tai

Tay làm hàm nhay ai cũng đó

E khi giông gió khó niệm trừ

Tiền tích thiện từ trừ hung bạo

Tà ma ngộ đạo bạo lui ra

Bất quí tà ma ta xử quỉ

Nhơn giang bất tỷ thủy lưu liên

Tri kỷ thủy Tiên riêng  một cỏi

Có ai xưng giỏi cỏi nào hơn

Nhứt điện Thất sơn ơn Phật để

Người ma muốn dễ để phần cho

Trong dạ không lo kho của tới

Thiếu gì quyền quới tới bên chun

Quyền tới sau lưng chun lở cở

Sợ Trời Phật  quỡ thuở tà khang

Thuở tà khang ngay gian chưa biết

Ít ai mà trực tiếc vọng đông

Lòng vọng đông việc không như có

Quyết một lòng nương gió qui Tây

Quyết qui Tây tới đây thấy Phật

Đố ai tường nhơn vật đủ hay

Biết đủ hay chim bay cá lội

Đố ai tường phước tội làm sao?

Tội làm sao cá ao cá biển

Đối ai tường một kiển mấy quê

Kiển mấy quê phu thê mấy nghiệp

Đố ai tường cơ nghiệp về ai

Nghiệp về ai mấy trai mấy gái

Đố ai tường sông cái vô phu

Cái vô phu không tu có chửa

Chí trên đầu được nữa trứng con

Dĩ biện núi non con mấy chục

Việc đời phàm tục dục ai bày

Các việc có thầy bày chỉ bảo

Giáo truyền ấu lảo bảo vẩn tâm

Nhơn vật dục dâm thâm một việc

Ở ăn bất thiệt việc bất hòa

Những trẻ tới già nhà bất thuận

Dục dâm nhứt luận tuận nhứt tâm

Dâm dục u thâm tâm bất giáo

Sanh đa quỉ báo tráo chắc đời

Nam nữ đa lời vời đổi tiếng

Hạ nguơn  cận biến khiến bất an

Bất kiến gian nan tà khan kiến

Nạn dân thế biến khiên nguy đa

Hột ngọc quỉ ma đa thiểu liểu

Tăng sa gấm nhiểu biểu khoe khoan

Bất cố ngay gian tà khan tốt

Loạn ly hoảng hốt thốt rằng nan

Phật chẳng nói gian mang tiếng láo

Nhản tiền quả báo láo thiệt coi

Biết mấy vịnh voi…..sông rạch

Ở đời chun sạch bạch tuột tình

Cây cả một mình tình muốn đốn

Đời nầy hao tốn khốn khó hoài

Kim lục biến mài tài khối sắt

Lòng nam dạ bắc chắc không ưa

Phật muốn dây dưa trưa đừng héo

Ít người nói khéo éo le nghe

Đốn phá bụi tre le cắt mục

Sự hung sở dục tục huờn hung

Vương đạo bình trung cung kỉnh đạo

Vị tri đoan tạo đạo hòa gia

Bất ngử quỉ ma ca môn Thánh

Xuất tình ngôn chánh Thánh hòa hưu

Nhơn nguyện tùng lưu hưu hưu sạ

Ưu kỳ nhựt dạ họa phước riêng

Nhựt bế nhựt kiên nhiên nhiên họa

Nhị nhiên đáo tọa họa khởi sanh

Kiên nhựt vô canh danh bất vọng

Tứ phương khởi động lọng cưởng oai

Giác chấp Phật lai cai trị thế

Từ trưa tới xế thế nực nồng

Bán cú dự phòng lòng phi ngử

Thế vô quan xử tử thị oan

Thế thị Tàu mang gian năm mối

Sanh cờ phản bối rối vò tơ

Bất kiến thiên cơ trơ trơ lý

Bất tri giáp tí ý giáp dần

Nói chuyện lần xần trần bịt nhỉ

Mong lòng tranh thủy nghỉ không xuôi

Có mắt như đui lui vào lửa

Dạ mong ngồi giủ lừa cháy trùng

Gió thổi đùng đùng dùng vách gạch

Đá văn sách bạch sạch tam thinh

Quốc ám linh đinh huynh Hạng-Vỏ

Ra ngồi đồng cỏ ngõ mắt xem

Hàn-Tín làm em xem kho bạc

Buột gà đức lạc Nhạc-quân chê

Cao xạ điếu đê chê cá cạn

Gập cơn khô cạn sạng lòng hang

Túi búi lo toan hang hứng nước

Hửu thân lo trước phước mưa dào

Nước nổi dẫy trào vào ra khỏe

Mấy ngôi cha ghẻ khỏe cha nuôi

Ăn ờ không xuôi nuôi cũng mất

Phật trời ngài cất mất phần ăn

Bất luận sải tăng năn tu niệm

Nhơn tình Mỷ Diệm niệm thơm tho

Ấm lạnh đói no lo sao nổi

Những đường quấy lổi hổi tới giờ

Hồn phạch vật vờ chờ hội phá

Hai trâu ví phá phá mới hay

Nhiều lớp gian ngay nay xử hội

Bất kỳ ngoại nội tội phước phân

Hối lộ kim ngân trào tân dụng

Cựu tình khẩu tụng dụng nhơn lương

Hám hoán nhà Thương lương bất chánh

Lập vi nhà Thánh tánh còn tà

Chẵng kẻ thiệt thà giá trí trẻ

Nói ra chẳng lẻ kẻ tu tà

Thuyết giáo bất hòa nhà tu ngũ

Trồng thêm đu đũ thũ ăn căn

Tròn khuyết mặt trăng tăng đừng khuyết

Đừng khoe mình biết khuyết bất tri

Một thuở ngu si ly biệt tuyệt

Giáo truyền tùng thiệt việc thế nan

Ý trí ngổ ngang cang bất phách

Dị hà thậm trách sách không son

Dưới nước trên non con rửa sạch

Đít ngồi bàn thạch bạch tu chi

Tây điện trước ghi tri Thánh bạch

Nước trông rửa sạch bạch cung ly

Nhượng ý bất khi tri lắc nhượng

Cung ly cõi thựơng tượng hạ nhơn

Bạch phật thi ơn nhơn hạ đọa

Cỏi trần đại họa dạ bồi hồi

Sống dập gió dồi nhồi nhập quả

Nhuyển nhừ nhồi nhả bã ngã nga

Vô phước dầu sa ma nào hiếp

Cho tường lộn kiếp tiếp dẩn đâu

Cá cạn khó câu âu nước đục

Dạ nguyền lánh tục đục biết sao

Như thể chim bao sao chưa nhớ

Ngũ mê miệng mớ sớ sết cuồng

Nghĩ việc lòng buồng tuồng tập rách

Dòm vô kinh sách cách đôi câu

Khó nổi lo âu đau lành lại

Nói lời khờ dại trại ở dài

Đủ việc phép tài ngài thượng trí

Đa nhơn thông lý ý khất nhân

Lưởng giáp chiếu phân tân niên thọ

Nhị niên tí ngọ thọ miên trường

Hậu đắc can cường thường vỉnh bảo

Nhơn giai bất lão tão vinh quê

Lủ bảy hằng chê quê kim diện

Đường ba bất tiện thiện tâm cang

Hai lủ hòa gian mang nguy ách

Đệ huynh tâm cách sách hằng ghen

Như lửa mới nhen xen mấy bếp

Đèn dầu một thếp bếp ba căn

Nhơn tữ đầu săn căn huờn thổ

Bất ưu tối khổ đổ hồn linh

Hồn đặng quản thinh linh chi xác

Phật vương Bồ tát các trị vì

Thiện phu an tì kỳ Di Lạc

Hai sao linh đạt Nhạc quân sư

Tích thiện hà như dư thánh hỉ

Vận tề tồn hỉ sỉ tồn vinh

Bất khả chiến chinh ninh huynh đệ

Văn tùng U Lệ hệ sự chăng

Tự bất sải tăng văn đống cửa

Hết ai cải sửa bửa tồn sư

Nhơn dục sự tư sư phế đoạn

Khán tường nhơn loạn bạn ác đa

Quán khách vào ra ma lấn lước

Xem đời tri trước nước phước lai

Mới gọi làm trai lai mai quế

Niệm tình tri thế kế Đế vương

Tùng thế bất lương trương sao nổi

Cuộc đời thay đổi nổi như phao

Thế loạn khổ laoBao-Công chận

Thời suy dạ quẩn vẩn bền lòng

Thấy phải dự phòng lòng đánh phải

Quấy mà chẳng cải phải đừng khen

Thấy trắng rồi đen khen rồi quấy

Thấy như không thấy quấy đừng chê

Hai lẻ vinh quê chê bằng lổi

Nước chưa vậy nổi lổi hằng ngày

Thấy việc đời nầy ngày ngà lắm

Ăn cơm với mấm thấm về lâu

Làm ruộng trồng dâu đâu củng vậy

Đời nầy nói bậy đậy chưa xuôi

Tiếng nói không xuôi thời bể

Nghe theo cho dể để ngày sau

Chưa biết rể dâu đâu quấy phải

Con sanh còn cải ngải nhơn gì

Theo việc biên thùy kỳ vị ý

Dạy răn tận lý ý bất dùng

Chê nói tầm khùng tùng bất trí

Mẹ con tự ý trí hà phân

Chí nguyện lập thân thân chí nguyện

Phước minh tích thiện thiện phước minh

Phước chí tâm linh linh phước chí

Cầu quân đắc lý lý đắc quân

Hưởng thọ trường xuân xuân hưởng thọ

Nguyện cầu hai họ họ nguyện cầu

Nhớ chúa thảm sầu sầu nhớ chúa

Huờn lai hia lúa lúa huờn lai

Thuận gái hòa trai trai thuận gái

Đồng tâm lễ bái bái đồng tâm

Đạt vận hãi lâm lâm đạt vận

Việc đời thuyết tận tận việc đời

Khó dể để lời lời khó dể

Cho căn rồi kể kể cho ăn

Lời nguyện búa trăng trăng lời nguyện

Phật Trời minh thiện thiện Phật Trời

Nước mắt ra lời lời nước mắt

Việc nào chưa chắc chắc việc nào

Trong dạ như bào bào trong dạ

Lo đời phước họa họa lo đời

Lòng tưởng Phật Trời Trời lo tưởng

Cao minh bảo dưởng dưởng cao minh

Cứu độ quốc ninh ninh cứu độ

Chử thời nhi ngộ ngộ chử thời

Trời Phật trao lời lời Trời Phật

Nhơn kỳ  dưởng vật vật dưởng nhơn

Tưởng nghĩa người ân ân tưởng nghĩa

Hao mòn rút rỉa rỉa hao mòn

Ăn hết để còn còn ăn hết

Sống chôn người chết chết hết chôn

Đại đạo càn khôn khôn đại đạo

Tam hoàng dỉ tạo tạo tam hoàng

Chẳng nghỉ nhiều đàng đàng chẳng nghỉ

Thương người chẳng tỉ tỉ thương người

Nước mắt miệng cười cười nước mắt

Con trâu người dắc dắc con trâu

Việc thế chẳng lâu lâu việc thế

Lập kỳ mưu kế kế mưu kỳ

Thôi thôi chẳng biểu ai tùy

Gẩm trong thiên hạ chê kỳ là tôi

Nguyện cầu thiểu tuế kế ngôi

Cao niên lịch trị làm tôi trung thần

Ngâm nga biển Thánh non Thần

Trâm anh nam nử cõi trần thanh tân

Mành mảnh dân hỡi là dân

Phụng loan ứng ngử mỷ thân long cù

Ngọc trầm hải để diêm phù

Xuân thu chiếm dắt long cù phi lai

Vửng vàng lòng gái lòng trai

Chớ đừng xao lãng mang tai bất kỳ

Láng linh nhiều kẻ tâm lỳ

Bề trên khai chậu chạy kỳ không hay

Ý sao nửa mặn nửa chay

Nửa chừng người lại bỏ đây sao đành

Người sao chẳng nghĩ việc lành

Phải đây làm dử không đành cũng ưng

Trước xem Gia Nghị lời xuân

Truyền hiền một dạ đồng ưng kế hiền

Chẳng phải thân thích người phiền

Tích thân hữu trí hậu hiền kế lai

Ở đời tự xử ý ai

Kìa đâu nam giáng nọ trai đông sàng

Bửa nay khéo léo lở làng

Nhóm nương ẩn chí tùng làng ẩn thân

Sỉ ẩn thân vô vô phân sự thế

Trách ai làm đại đế đảo điên

Đế đảo điên sầu riêng áo nảo

Áo nảo hờn từ lão chí nhi

Lảo chí nhi bất bi thủy thổ

Thủy thổ hờn Tiên Tổ chôn đâu

Tổ chôn lâu lớp lâu lớp mới

Dụng tây tà bĩ Thới chẳng theo

Thới chẳng theo cheo leo duyên thiệu

Mặc thế tình liệu biện thâm cao

Biện thâm cao biết sao cho tỏ

E thấy nằm đồng cỏ thúi hôi

Cỏ thúi hôi thây trôi lĩnh nghĩnh

Hết mê rồi người tỉnh thấy mê

Tỉnh thấy mê ủ ê gia đạo

Những mấy người hung bạo chẳng lo

Bạo chẳng lo ấm no một thuở

Nghỉ thẹn thùa mắc cở thẹn gia

Tích thiện gia trãi qua biển Thánh

Ngộ kỳ thời đồng tánh dắc đi

Tánh dắc đi cung ly tạm trú

Để ngoài dòng cầm thú tương tranh

Thú tương tranh khôn lanh tự ý

Người ở đời có chí thời hơn

Chí thời hơn Thất sơn đặng tới

Trước lập làng Hưng Thới quá đông

Thới quá đông tích ông lập trước

Nước thạnh thời hưởng phước Thầy ghi

Phước Thầy ghi hết suy tới thạnh

Chí lo đời đói lạnh sá bao

Lạnh sá bao minh cao ứng hiện

Thế loạn nầy nhịn miệng làm nên

Miệng làm nên lo trên lo dưới

Cây héo xào Phật tưới phải tươi

Tưới phải tươi dạ ngươi chử dạ

Đổi hai lòng giấy họa đừng than

Họa đừng than ngay gian chung chạ

Muốn làm người một dạ đừng sai

Dạ đừng sai chiều mai cận Phật

Bỏ những loài thú vật súc sanh

Vật súc sanh hôi tanh đừng chuộng

Chốn thiên đường như ruộng bỏ hoang

Ruộng bỏ hoang lo toan việc đói

Sự nực cười biết nói không ăn

Nói không ăn lo căn mới đặng

Người ở đời lánh nặng sao xuôi

Nặng sao xuôi dạ lui việc khó

Sướng sức bằng con chó nướng hơn

Chó nướng hơn vô ơn ai kể

Người ở đời muốn dể dể cho

Dể dể cho dạ lo khô héo

Để đức khùng nói khéo nói khôn

Khéo nói khôn tử tôn Gia Nghị

Trước ngoan lời cáo thị ẩn thân

Thị ẩn thân dỉ nhân vì đức

Trách ai làm cách bức ly căng

Bức ly căng đa văn đa vỏ

Kế liên huờn chí thỏ dởn trăng

Thỏ dởn trăng sơn băng thủy kiệt

Biết người lành dạ thiệt đừng khinh

Thiệt đừng khinh linh đinh thuyền bá

Sóng ba đào tính hóa mây đen

Hóa mây đen mắt quen thời tránh

E những người lưỡng tánh đảo xang

Tánh đảo xang đa mang mới biết

Chí anh hùng trực tiết biết xa

Tiết biết xa lầm ma quỉ khuấy

Công phu nầy chầy bấy biết không

Ba thứ thi công không cần cáng

Lâm nàn chớ oán cán không dao

Lới nói không chiêm bao Dao phục nghiệp

Giỏi theo cho kiệp nghiệp Châu Thiên

Phật khiến hòa Phiên riêng tâm chánh

Bất tùng tà tánh chánh làm gương

Xưa có đỗng khương dương danh thế

Nay tường mưu kế thế không hay

Gọi đứng làm trai ai không xét

Người ngay mà ghét xét căn phần

Trời phật cõi trần phần thậm khổ

Tưởng kim tưởng cổ chổ Tây-phương

Tiểu mã thắng cương vương Hương Bửu

Chỉnh ngoan trường cửu Bửu Hương vương

Bá phước thiên lương trương vạn đức

Hoàng Thiên phong chức thức tri thiên

Tri Thánh tri Tiên nhiên tri thế

Lập kỳ mưu kế thế không hai

Thế không hai gái trai thiểu lực

Khiến việc mình chịu cực thế suy

Cực thế suy lâm nguy bất lự

Sự bất tường dụ dự bất linh

Dự bất linh tịnh thinh văn biểu

Sự bất tường dị liểu nan phân

Liểu nan phân cựu tân lưởng tội

Trách ai lòng vong bội Láng-linh

Bội Láng-linh âm binh cũng vật

Trách ai làm Trời Phật xa nhau

Phật xa nhau bịnh đau không dứt

Chắc lưởi lằng thậm ức Hớn-gia

Ức Hớn-gia mẹ cha hứa lộc

Đoái giang bà nước độc trùng tân

Độc trùng tân muôn dân khao khác

Ít ai tường lời giác u mê

Giác u mê chỉnh ghê lời giác

Khuyên tấm lòng cô bác phiền chi

Chớ phiền chi ngu si nói quấy

Bút long mành mực giấy vẻ viên

Giấy vẻ viên khùng điên cuồng ngữ

Có chữ rằng ứng cử khoa thi

Ứng khoa thi lấy chi làm dấu

Đặng bản đề tranh đấu văn chương

Đấu văn chương quốc vương phong chức

Hưởng tước quyền phế đức vỉ oai

Nổi đời cay đắng chông gai

Dân trời như gỗ náo ai tranh giành

Chẳng thương dân khó cũng đành

Gặp cơn phước đức tu hành thảnh thơi

Ngâm đời vị ý xem chơi

Kìa là cổ tích nọ nơi kim trào

Lăng xăng chẳng biết chổ nào

Cơ thơ không kể ra vào thâm tâm

Một mình lẩn thẩn ca ngâm

Điên khùng tính đã bãy năm đủ rồi

Dương gian sao hỡi còn ngồi

Hồn quê chi bấy sóng dồi rã thây

Phật Trời cha mẹ thương đây

Cho tôi giấu mất cái thây bầy nhầy

Tử sanh cứu độ bớ Thầy

Quả chi ở lại cỏi nầy đắng cay

Xác trần lộn lạo ghê thay

Biết sao phưởng phất  phương Tây thanh nhàn

Hạ sanh nhiều nổi chàng ràng

Khó sao khó xóm khó làng khó quan

Dân thũy thế nhược dân cang

Nảo nề than thở thở than vái Trời

Người ở khác thế khác thời

Dậm chưn dưới đất kêu trời trên cao

Nước lao xao kêu cao chẳng dễ

Tại nơi mình đổ bể bấy lâu

Bề bấy lâu việc đau còn đó

Đến chừng nào thấy khó thời hay

Khó thời hay bỏ thây đừng tiếc

Đến bây giờ mới biết Phật linh

Biết Phạt linh làm thinh mà ngó

Đến hội nầy dễ khó tường tri

Khó tường tri khinh khi hồi trước

Phật ghi rằng việc nước ách đa

Nuớc ách đa dư ma htiếu Phật

Một cuộc đòi nhơn vật đổi xây

Vật đổi xây từ đây sấp tới

Kẻ bần hàn phú quới như nhau

Quới như nhau bấy lâu Thấy dạy

Kẻ hạ trần nhiều dạy khó an

Dạy khó an lòng toan chớn chở

Cơn bác loàn quên thở miệng la

Thở miêng la ông cha về độ

Đoái vị hà gia lộ khói đen

Lộ khói đen đăng ven tứ phía

Kẻ mất hồn người vía bay xa

Vía bay xa người ta còn lại

Phật đem huờn vía dạy thủ thân

Dạy thủ thân hiếu ân toàn vẹn

Khôn bây giờ hổ thẹn nước non

Thẹn nước non cha con khác dạ

Trách ai làm người đọa sầu bi

Đọa sầu bi cung ly thêm thảm

Bịnh thắng phần không giảm chúc nao

Giảm chúc nao phải sao chịu vậy

Nói tầm khào tầm bậy khó nghe

Bậy khó nghe chèo ghe qua biển

Dựng tứ tường đôi liển tăng long

Liển tăng long gia công tứ đại

Hết khôn rồi tồn dại bại khôn

Cửa quyền môn trí tôn khôn lạ

Đâu đâu đều tục hạ hàng đầu

Nhớ bắc nam dạ luống ưu sầu

Đải sắc lịnh cúi đầu thọ ấn

Tiền bịnh lộ dạ hành nhựt tấn

Nẻo thịnh si son phấn vị bang

Kết thảm sầu giấc ngủ không an

Lòng sở nguyện Hớn bang đồ sộ

Người thất vận bần ly bế hộ

Vái Phật Trời phò hộ người ngay

Lắc nhắc thay người Tây mảy múng

Lẻ loi lòng tên súng lăng xăng

Súng lăng xăng ham ăn mắc nợ

Trả không rồi ở đợ liền căng

Đợ liền căng năng ăn năng đói

Thế hằng rằng năng nói năng sai

Nói năng sai lổ tai cho biết

Nói bất tường như điếc như câm

Điếc như câm ngu tâm bất lượng

Nói lăng hoằng bất trượng bất khinh

Bất trượng khinh minh minh ý lý

Người ở đời minh trí cẩn ngôn

Trí cẩn ngôn tri khôn tri dại

E lổi lầm tồn bại nhơn nan

Bại nhơn nan hổ trang quân tử

E lổi rằng loạn ngữ cuồng ngôn

Xuất loạn ngôn dều khôn như dại

Nói đi rồi nói lại nan phân

Lời nan phân nói rân rồi chối

Tới luôn rồi bối rối bất tin

Rối bất tinh làm thinh thời ngặt

Đôi co rầy lời giặc loạn tâm

Giặc loạn tâm siêng thâm klhông nhớ

Quấy phải rằng lòng chớ tri ra

Chớ chi ra hai ta như một

Gẩm nhiều lời dại dột gọi ngoan

Dại gọi ngoan thế gian nhiều lắm

Xung tâm cường tay đấm trợt đau

Đấm trợt đau nghĩ đau còn giận

Đắt thế thời ỹ tận đức ngay

Tận dức ngay tầm đây vấn đạo

Xem gia bần thiểu gạo khi đây

Trước tầm đây chấp tay xá bái

Xem gia bần gãi dái cười nhăn

Dái cười nhăn có căn nhiều kẻ

Gẫm một đời một lẻ khinh khi

Lẻ khinh khi sầu bi thời vận

Mình trách mình bạc phận vô duyên

Phân vô duyên khùng điên lánh phận

Khéo đem lời oán hận buộc thêm

Hận buộc thêm nằm đêm nghĩ tức

Phật tầm người lòng đức cải qua

Đức cải qua dại ta nhiều việc

Lể nghi nầy tôi thiết bất tri

Thiệt bất tri ngu si một phận

Mình trách mình thời vận đảo điên

Vận đảo điên chưa yên chổ ở

Thấy lòng người phấn trở làm vôi

Phấn làm vôi dức tôi ức lắm

Vủng nước bùn lội lắm tèm hem

Thuở nằm buồn quê thị còn xem

Nay ra thấy mặt tèm hem không dùng

Như vậy thời khùng cũng thằng khùng

Vui chi sanh việc lạ lùng lễ nghi

Vận lu ly phại chịu ngu si

Bực nào hơn nữa mà khi bực nầy

Con có cha làm tớ có thầy

Vinh chi có một hội nầy khoe khoan

Một người phải cải lủ tham gian

Nước khô cạn đáy giấy quan xuất điều

Phải hay không ham nói cho nhiều

Sông sâu ngựa lội ngập kiều quá giang

Bao ẩn bèo khi hiệp khi tan

Nở nào Phật để tham gian nuôi hoài

Yểm người trung Phật chẳng cho tài

Thời thìn dị đáo Phật ngài chưa phân

Thôn du thân xích độ du thân

Sự tình mình lượng mình phân trong mình

Ở làm sao hửu nghĩa phi tình

Học sư sư biểu học mình mình tri

Đường tội phước nào có khó chi

Làm lành làm dử khác đi đường nào

Cửa thông minh sao chẳng đi vào

U thâm ám lý như Tàu hưng binh

Dụng kỳ đạt bất dụng kỳ vinh

Làm sao để tiếng quảng thinh cỏi trần

Dụng kỳ quân tận lực kỳ thần

Đại giang sức yếu chèo lần quá giang

Ý người sao mà chẳng lo toan

Tay ba nạn tám bay ngang qua đàng

Họa là đâu ghé xóm ghé làng

Tham gian phải chịu những đáng đắng cay

Nẻo éo le tức tối ngồi đây

Biết mà không biết gốc cây hơn mình

Người thế gian khó dạy cái tình

Ý ai theo nấy chê mình rằng ngang

Cỏi dương trần trí ý khôn ngoan

Phật sầu khô héo lá gan như dần

Khôn ngoan chi khi Thánh chê Thần

Xem người quyền tước phú bần dọc ngang

Quá đại giang mạnh yếu mới an

Đường non núi vinh sang quan chức

Sông và vịnh lở bồi sợ dứt

Kỳ-Hương-Sơn hương chức hòa tầm

Thậm trách đời sầu chí ca ngâm

Ngoài chư quốc sơn lâm ít có

Trước mắt ngọc rừng xanh liếc ngó

Đài các vương ai có biết đâu

Than là than biễn thẩm sông sâu

Cám là ám cù đâu dậy lở

Sự Kim Cổ bất triêm hai thuở

Việc nay là thiệt lở người ôi

Cam hờn thay thế ở bạc vội

Trời Phật khiến loạn ngôi chí loạn

Tam khoản lịch hồi dôi thế cạn

Ngủ niên liên hửu trạng trị bình

Khán kiến thiân dị sự dị hình

Xem ngan đạo hỉ tính khoái khoái

Trung quân thị phản hồi ái ái

Độ Hớn-gia quốc thái dân khương

Mới hảng rằng quân chánh thần lương

Bỏ thói trước nhà Thương loạn sử

Trào phiên quốc nay rằng loạn chử

Tàu phi ngôn kinh sử bất bình

Khiên nhơn dân tùng ý loạn tình

Tội đa tội Thiên đình lưởng số

Táu bất đắc huờn tận khổ hậu lai

Trách hồ đồ lộng ngử gái trai

Trào Gia Nghị không ai trí thức

Nhen đuốc hòng xem tường nhơn đức

Để lu ly cách bức Thánh Hiền

Ở phải nhơn Phật nở trách phiền

Giấc mê muội quên hiển nhớ dử

Thầy khán hậu chúng sanh nam sử

Tưởng sông mê nhớ dử quên hiền

Giử đạo Trời chỉ ý ngôn tiền

Bất tam sự Phật phiến dối thế

Kinh chay hương nhơn trần gọi quế

Phật Trời chê nhơn thế bất thông

Xem chúng sanh hửu lực đa công

Xét trí ý người không vọng tưởng

Cúng đa thiểu Phất trời bất hưởng

Phật dụng lòng không tưởng cúng ai

Cúng cho nhiều miệng sách đôi ngoai

Ham ăn nói có ai cầu khẩn

Tiền tràng phang  thơ thẩn chờ ngày

Hậu bửu cái lời Thầy ký nghị

Thập nhị bái lời truyền bổn thị

Nhơn quả tu bi lụy nguyện cầu

Chí tu phu thảm thảm sầu sầu

Lời ghi dạy dập đầu cầu Phật

Công danh lợi xa Trời vắn Phật

Đường Tây phương tích vất khó đi

Mê dương trần ít kẻ hồi qui

Phật đặc để cung ly ý lý

Cỏi Tây điện đông thiên nhựt ký

Chúc Nam trào minh lý nhơn dân

Gia Nghị  đồng đăng bản Tiên Thần

Thiên tử lạc nhơn dân cọng lạc

Vậy có thơ rằng  hằng dạ ngọc

Đoái xem ngan dọc thủy độc trùng

Vô hữu anh hùng phùng yểu tử

Hương nhơn bất ngử tử bất phân

Độc mộc trào thân thân bất xử

Nhơn dân bất ngử tử cuồng thân

Thượng hạ bất phân thân vô dụng

Sử kinh khẩu tụng dụng sự chi

Bất niệm từ bi phi nhơn thế

Thiểu nhơn hữu kế thế hằng chê

Phiền phức vinh quê chê dụng bụng

Việc đời bất tụng dụng việc ăn

Tre lảo còn năm ăn nuốt mất

Ngọt ngon để cất mất lại còn

Người thác hao mòn còn lời trước

Nạn dân ách nước phước Trời cho

Bảy liệu ba lo cho thiền Phật

Nhơn gian dục vật Phật Trời thương

Tâm dục tây phương đương phước lộc

Nhơn lâm thũy độc lộc ly hình

Sa xuông diêm đình hình khổ nảo

Phật Trời dạy bảo lão ấu chê

Biển khô sông mê dê bé hé

Chòm ông để ké mé rừng già

Chẳng tưởng ông bà nhà bất luật

Hồ-dương bất trực luật nào khen

Chẵng muốn làm quen khen Tào Tháo

Nghe thắng Bích Báo láo khó thương

Tiểu mã thắng cương lương đắc lộc

Tân kỳ thủy học lọc hà như

Diêm chúa phước dư tư tại thế

Ngọc hoàng đại đế thế vô nguyền

Quỉ cốc chiếu tiền phiền quỉ cốc

Châu-vương vị bốc khóc Châu-vương

Tam giái đồng thương dương vắn hoại

Xử nan tồi bại tại phần tham

Trí cử hoàng tam cam thủy vỉ

Vi thớ kế quỉ tỷ mưu ma

Đại thánh ngài ra ba ngày lễ

Khó đời làm dể để tiếng thơm

Cúng kiến quảy đơm thơm tho nực

Hòa tâm mỷ trực nực cười thầm

E biết mà lầm cầm như bỏ

Trong mìng đèn đỏ tỏ xa long

Gặp thuở đông phong long tiền kiến

Xà bì xử biến tiếng âm thinh

Tuy thế minh minh linh tri liểu

Bề tô trúng kiểu biểu Tiên sanh

Vị pháp thượng thanh tranh tượng thượng

Thế nhân bất lượng trượng nhi khinh

Vô kiến tiền linh khinh hậu phép

Vị thơ đối đáp phép tài năng

Thức trí nhứt căn tăng vương thiện

Sách ngoài ký truyện biện khảo tra

Trung thượng Diêm la ba cõi xét

Trung thần thương ghét xét tỏ tường

Tội phước hai dưỡng thường mỏng mẻo

Dạ người lắc lẻo đẻo mòn da

Cây héo dạ ta la người đẻo

Héo khô đứng mẻo nẻo nào lành

Da nát hoành hành lành mát dạ

Con vua giấy họa dạ nào vua

Thần tử nhịn thua vua sát tử

Đấu tranh lọng ngử tử hành bàn

Ngao ngán nhiều đàng hàng tử xử

Tây dương dạ dử xử hại dân

Thương xót tiền phân dân lâm nạn

Việc nầy tỏ rạng bạn không xem

Bất ý anh em xem rằng khó

Thầy xưa nói đó có như không

Chẳng sót mải long trong Trời đất

Việc lành nở cất mất không khai

Phật ở Thiên thai ai nói thốt

Nhơn trung hài cốt thốt nhọc nhằn

Nhược ngộ Thánh rằng hằng an quốc

Như vô sự thất bất tồn vương

Tổng quát lương khương ẩn nặc

Quốc vô đạo tặc nặc gia cường

Châu, Tống, Hớn, Đường cường thống chử

Thái bình thiên tử xử bình dân

                                      ooo

Chắc lưởi miệng lằn rằng mình giỏi

Thằng con thượng cỏi hỏi thăm Trời

Tráo trác cuộc đời lời tròn méo

Đạo hằng giử khéo béo lòng son

                                     ooo

Chấp đạo tạo hiền tiền nhựt tý

Giác mê hữu lý ý nhựt tân

Tí ngọ hiệp phân tân vấn cựu

Tí Thìn tề tựu nhứt niên

Tí nhựt bất yên niên hư phá

Xuất thời vận tá hóa Long Châu

                                  ooo

Tí ngọ bất vi tri lục giáp

Âm dương đối đáp pháp bá biên

Vận chuyển nhị niên thiên giáo dục

Hội ơn trần tục phục thông thơ

Tri đắt thiên cơ sơ kiến vỉ

Tiền hiền trí thũy tỉ hậu hiền

                                     ooo

Khối sắt mài hoài thiền kim án

Chí anh hùng ngày tháng tiêu diêu

Lòng dặn lòng ai dổ đừng xiêu

Lấp biển cạn vi Nghiêu quân tử

Lập tiền tích ai làm ra chữ

Chí kim hà đa sử loạn kinh

Đạo tinh minh trung hiếu tinh minh

Đa kinh sử bất minh bất dụng

                                   ooo

Loạn an an loạn nhơn bất thức

Vô tri thâm tức ức hoàn thiên

Bất dụng Thánh tiên riêng tâm phổi

Bạc tình châu ổi lổi lời phân

Thuyết sự nghĩa nhân thương thân thế

Dạ nào vong phế kế tận ưu

Xử tử tiền mưu hưu hưu tưởng

Dục tình tâm hậu dưỡng dưỡng ân

Bồi hồi ngũ tạng phân phân đoạn

Mục kiến quan tường loạn loạn nhân

Nan biện vi tàn ân ân chí

Nan tường mình lý trí trí mưu

Bất nghiệm đạo huờn hưu lưu xứ

Dạt kỳ thiên tứ trứ trứ quan

Hậu nhựt tam đoan sơn sơn thủy

Tương phùng lập kỷ hỉ hỉ đa

                                    ooo

Mới ngộ kỳ thời đời lại loạn

Nam kỳ hữu trạng đoạn phân minh

Thấy Phật hiển linh thinh bất xuất

Thấy đời thậm tức ức lóng ngu

Mỏi da thôn phu tu chí trực

Tâm ưu thiễu lực thuệt hà tu

Lao lý bảy thu ngu tồn tích

Đệ huynh thân thích ít nhìn xem

Ôm đạo lắm lem xem mắc cỡ

Mả long ngập thuở gỡ rối mành

                                       ooo

Ăn hết để còn hòn giữa biển

Thượng kim tam kiễn viễn cận ngôi

Nước mắt thương ôi tôi mệt dạ

Quả căn mắc đọa lạ không tường

Nhửng thuở ở vườn đường rậm rịt

Nay tường quan lịch mịt vận thời

Biết đặng việc đời lời khó nói

Nước nghèo chịu đói bói qui kỳ

Xem việc biên thùy kỳ ý vị

Ai bi thống lụy trị thiễu nhơn

                                   ooo

Ta Phật nói ma ta cũng biết

Thương người dạ nhiếc biết làm sao

Cá cạn ở ao lao không tưởng

Không mồi cấp dưỡng hưởng hơi sương

Khó ngọc lòng thương nương một dạ

Thấy cơn lâm đọa bạ sao đành

Gian thế Phật hành lành mới cực

Nhị nhơn tâm trực lực lưởng nhơn

Tri đắc thâm ân thân tử tiếc

Quân thần mới biết tiếc lòng ngay

                                        ooo

Ăn ít no dai ai có nói

Ăn nhiều mau đói thói u mê

Người ở rất quê chê tri liễu

Việc đời không hiểu biểu lại ta

Vinh nhục thiểu đa ra sau trước

Phải lo tội phước trước hay sau

Trị loạn chậm mau đâu chưa tõ

Nói ra người bỏ ngỏ không màng

Trong dạ chàng ràn đàng dư lý

Vi nhơn thiểu trí ý hà thông

Chí Phật thi công mong thi đức

Cứu nhơn sở ức thức lòng người

Một bửa vui cười mười hai mất

Vi nhơn hữu thất rất tuyệt gia

                                 ooo

Xuất rồi làm Phật mật sự thần

Mắc quả nợ trần bần thất tuế

Xuất đa giáo tuế kế không hay

Cổ gian kim lai khai như thử

Quấc gia tri cử lử phùng xuân

Ái quấc ưu quân chưn quân tử

Huỳnh mai điểu ngử chử minh linh

Dị thú đam tinh nghinh kiết phước

Ân lo việc trước phước huờn lai

                                     ooo

Phong kiển nhơn trần quân thần vị

Khổng minh Lưu-Bị trị hà an

Phật pháp dị đoan trang hào kiệt

Sát nhơn vô thiệt việc huờn nan

Phước phước trùng quan bang gia Thánh

Thiện từ tâm tánh Thánh gia minh

Bất sát nhơn ninh linh linh hiển

Sơn hà phong kiển viển cận an

                                    ooo

Gia Nghị đồng tâm thâm họa phước

Ân cần việc nước trước huờn sau

Kỷ dậu bao lâu đâu kỷ dậu

Hội đồng ưu hậu đậu Bữu Sơn

Gia Nghị vi ân hơn bá phước

Lới Thầy ra trước nước còn xao

Nhiều nổi khổ lao xao Gia Nghị

Quan tường mục thị trị vấn năng

Gia Nghị lo căn ăn nào có

Chịu bề việc khó ngó rằng quê

Đường đạo người chê mê biển khổ

Cửu huyền thất tổ thổ huờn căn

Thập nhị nguyện tăng căn lục giáp

Mười hai lạy đáp giáp can chi

Tí Hợi bất ly tri thân thú

Thượng thiên tinh tú phú nhựt minh

                                     ooo

Nhà rách Phật vàng làng không thấy

Chổ nào như nấy ấy lòng son

Lời để núi non con nước đất

Lập thiền gia thất rất khó khăn

Miệng dại kén ăn năng chê vật

Trời cho đa tật Phật không xem

Chuyện vậy anh em xem chẳng biết

Phiền tâm trực tiếc thuyết đa đoan

                                  ooo

Nam sỉ trải miền tiền hậu thế

Dị đoan lập kế phế trào ma

Miệng niệm Thích-Ca ma ha tưởng

Càn khôn bão dưỡng chưỡng càn khôn

Gia Nghị kế tôn môn đại đạo

Niệm trừ hung bạo đạo tinh minh

Nhứt sỉ anh linh ninh quốc sự

Nhơn gian vô lự dự phòng thân

                                ooo

Linh tại ngã bất linh tại ngã

Cỏi trần vay trả quả báo thương

Tam tuế bất lương dương xà mã

Hai năm giáp tí cả một năm

Dần mẹo loạn thâm tâm thìn tỵ

Đa đoan lưu lụy bị oán thù

Không có lao tù cù dậy lửa

Vô quan chỉnh sửa lửa cháy lang

                                      ooo

Hết sức vẩy vùng bùng đặt sệt

Đôi ngươi mờ mật chệt lấy mì

Nhiều kẻ ngu si mi lấy chú

Thế thường dị thú chú lấy mi

Cháu mới biết đi khi cháu dạy

Thiệt đồ vô loại tại thúc tôn

Tiền bạc làm khôn môn lộn kiếp

Ỷ sang húng hiếp kiếp thú cầm

                                     ooo

Đại quốc hiếp người cười Tây trước

Bắc chinh chơn bước lước ngọn lau

Quần núc gài bâu đâu đàng trước

Gẩm mình vô phước nước chảy xoi

Tây chẳng xem coi soi mắt bịt

Nử nhơn đồng tịch nghịch chi mi

Người thấy nước suy qui dâm dục

Xét trong thế tục đục lục bang

                                 ooo

Thị phi quân tử năn sữ anh hùng

Mục kiến sự cùng tất tùng thục nhượt

Bịnh nan vô dược tâm trực tu trì

Thánh đạo tương tùy họa bì vô chí

Trung tuần nhâm tí hửu lý kỳ minh

Phật giáp thần linh quãng thinh đại đạo

Cơ đổ dĩ tạo khữ bạo tiêu ma

Tứ hải nhứt gia thiên hoa tối lạc

Vận tề minh đạt các hạt như lai

Quốc thới hưng oai tiêu tai viễn họa

                                    ooo

Kiến sự thế gian nan ngữ giáo

Kim kỳ quả báo đáo oán ân

Phật giáo tu thân phân tâm chánh

Thân phàm tâm Thánh tánh thông minh

Hình Thánh tâm linh minh đạo lý

Hà nhơn hiệp ý trí cao cường

                                      ooo

Thân tí thìn tình hình dị thế

Xuất tiên ẫn đế kế Thiên đình

Nhất sơn loạn bình hình lưởng diện

Tữ sanh ưng hiện điện Tây phương

Nhứt quấc khai trương dương cang đạo

Phát minh vị bạo đạo tinh minh

                                       ooo

Tráo chác đổi vời đời mới vậy

Ít ngay nhiểu vạy bậy làm vầy

Tớ cách ly Thầy ngày tiếng biến

Hạ nguơn hư khiến tiếng dạ mê

Một cuộc chỉnh ghê dê gặp rắn

Khỉ nhăn răng trắng cắn miệng rồng

Sống gió chập chồng đồng loạn thú

Gia nhơn trú phú an kế

                                        ooo

Đất thuấn Trời Nghiêu bao nhiêu trẻ

Thiệt con sanh đẽ lẻ cải lời

Xưa thiệt nhiều đời lời dối trá

Nay tường vận hóa khá một đời

                                           ooo

Một nắm cốt tàng ngàn năm biệt

Người trung lời thiệt việc để lâu

Sông biển cạn sâu đâu ngó thấy

Lòng người xa mấy thấy hay không

Thế nhước ra công không đặng mạnh

Việc còn đói lạnh mạnh Trời cho

Thấy đói lòng lo no không đặng

Ở đời lạt mặng nặn nhiều bề

Quấc sự bất tề bề sao phải

Bì theo tứ hải cải lời răng

Sỉ khó bằng tăng ăn có độ

Bì theo phú hộ độ không siêu

                                     ooo

Nực cười chước mọn dọn không trơn

Bất quí thất sơn nhơn bất lực

Ưu phiền tâm trực cực không phiền

Tri hậu tri tiền hiền thần mỷ

Hung đồ bất dĩ tỉ trào cơ

Tri đắc thiên cơ thơ dạt ý

Minh kỳ đạo lý trí huờn tâm

Tri đắc hải lâm thâm siểng thị

Kiến tường loạn trị vị hà sanh

                                 ooo

THIÊN LÝ THUẬN NHIÊN THUẬN NHIÊN

Phật tích tâm tâm thâm tích Phật

Thiên sanh biến tật vật đang huê

An đắc tân kê lê dân thuận

Chư châu chư quận luận kim lai

Nhơn thiện hửu oai khai mỷ ý

Tạo thiên nhân trí ký phần linh

Lập địa khương ninh huynh đệ thuận

Nhơn hòa nghị luận quận công tân

Thiên địa hòa dân dân lân lý ý

Quân thần mưu trí ký đồng tâm

Hậu bất loạn dâm tầm huờn quĩ

Gia tề can kỷ vĩ an phần

Gia-nghiệp quan thần Trần gia Nghị

Nguyễn gia lạc vị thị trào quân

                                      ooo

Bất quí hổ sanh tam cá khâu

Nhơn hành ngộ cẫu tậu miễng nan

Lưởng bạo sanh cang nan lưởng bạo

Bất như tích đạo bạo đa bần

Đức trọng quỉ thần cần kinh cụ

Hoàng thiên bất phụ hảo tâm nhơn

                                         ooo

Chỉ khung nhơn tình lưởng dạn tâm

Lưởng dạn tâm nhơn tâm bất thuận

Đứng anh hùng phải luận trí mưu

                                      ooo

Lầm kẻ khôn ngay hay nói phép

Miệng khua như tép chép hơn hôi

Gẩm thể chịnh vôi bôi đóng cục

Há người theo tục hụt cỏi Tiên

Sáu nước người riêng yên một đất

Tần bang khai thất cất phần hơn

Chẳng tưởng nghĩa nhơn thên thẹn hổ

Vô tê tiếng thổ khổ liu lăng

Cứ giữ lo ăn không căng Phật

Lợi đa tích vật tật không tiu

Các chú viễn chiêu yêu vậy sóc

Gẩm nhiều đánh bóc hóc khét ngầm

                                         ooo

Đại nghỉa tuơng tranh danh thanh mỷ

Lập kỳ cang kỷ thủy thổ an

Lưu thủy trường giang quan đạo phước

Gia quan tấn tước trước huờn căn

Nhứt bổn siêu thăng tăng phuớc thọ

Hậu đường lưởng họ thọ hoàng ân

Tấn đức tiền phân dân bất dục

Tứ phương tùng phục dục hòa nam

                                         ooo

PHẬT THIÊN TÙNG ĐẠO CHÁNH

Việc nước ngó chừng gừng để dạ

Người xem không lạ dạ không quen

Phật thấy ít khen chen chúc bạc

Vận còn xiêu lạc vạt dời nghiêng

Sự thế đua chen ghen ghét thiện

Phật trời xem truyện chuyện khó an

Nhà giọc dãy ngang sang chi bạn

Gặp cơn bác loạn cạn lòng Tiên

Khôn qui chê điên Phiên ngồi ghế

Xuất tình tận thế kế Khổng Minh

Đất sát nhơn trinh binh ũm hộ

Phật trời cứu độ ngộ trường sanh

                                            ooo

Nhà bạc vẩy vùng tùng đức Thánh

Dục tình vi cánh tránh bạo tàng

Nay thiệt nhiều đàng ràng buộc dạ

Kiến tường việc lạ họa không ngăn

Giử đạo lo căn săn sóc đạo

Bỏ lòng hùng bạo đạo tinh minh

Người chưởi làm thinh ninh tâm nhẩn

Mười hai bảo dẩn nhẩn mười hai

                                                ooo

THIÊN HÒA ĐỊA HÒA NHƠN HÒA

TAM KỲ MỶ TRÀ THANH TRỊ

Bữu-Sơn kế thế Đế Kỳ Hương

Gia-Nghị Mỷ lương khương đế vị

Hội-đồng Gia Nghị thị thế kim

Chí sỉ lập nghiem liêm thượng cổ

Cáo tường Tiên Tổ thổ dưởng nhơn

Thiên địa thân ơn phân dị tố

Tuyệt miêu Phật cố ố tà nhơn

Tiền hậu Tiên phân dân nan họa

Bính thìn chí bạ đọa lưu liên

Kiến thức Thánh tiên niên Long hội

Vấn kỳ phước tội nội nhứt niên

                                       Ooo

Thân già gành gạo đạo làm con

Chử mực điểm son non nớt lắm

Ăn cơm với mấm thấm về lâu

Người chẳng biết đâu trâu Phật dắc

Lời ghi thiệt chắc gắt không nghe

Săn sóc bụi tre nghe quấc truyện

Như Lai Phật hiện biện thân an

Tỏ đặng ngay gian an thân thể

Phật Trời chẳng kể để mắc gai

Chiều chín một mai gian ngàn ngạn

Đời nầy đa nạn loan tam niên

                                    ooo

Ôm bụng tức cười người phi thiệt

Ham công cướp việc tuyệt nghỉa nhân

                                    ooo

Văn chương bắc chắc ngặt mình thay

Lời dạy nói ngay nay mai mốt

Ra đời biểu thốt tốt hơn hay

Đất Hớn nên cay nay xanh lá

Thiền vàng dựng đá hóa rồng xanh

Nam bắc đua tranh danh đâu mất

Đông tây lập thất cất tòa sen

Thơ gởi ý quen khen dấu cất

Nở nào phế thất bất lời ghi

Nghỉ thiệt đời khi tri thơ lẻ

Có lổ nẻ đẻ người ra

Quấc đạo trào ca hoa vinh hiển

Bất ưu lập kiển viển hồi quê

Tình nghỉ phu thê chê rằng quấy

Phật trời đều thấy máy việc gian

                                     ooo

Bất túc hửu dư cứ bất định

Thế thường đa lịnh bịnh bất an

Gẩm nghĩ nhà hoan ngan quá dữ

Thế đa kinh sử ngữ bất trung

Mười việc nói hung sung ý trí

Nghỉ người phi lý trí bất ngoan

Học sách nói ngang quan bất đạo

Dân tùng nghịch bạo dạo lục cung

Lục giáp tri trung hung dưởng nịnh

Tâm sầu hòa vịnh định hòa thi

                               ooo

Nửa ghét nửa thương lưong kỳ ác

Giải buồn lời giác nát lòng son

Đá nát mòn non son đề hiệu

Hửu thân lo liệu triệu bất tường

Chê nói phi thường đường cỏ rậm

Tây phương xa dậm thậm tâm sầu

Chưa thấy nam lầu cầu Phật hiện

Nhơn dân kiến diện biện số phần

                                   ooo

Say tỉnh tỉnh say day gió vật

Quả nầy trời Phật lật trả cho

Sáng tính tối lo tro nmột dảy

Trái mùi đưa đẫy sẫy không hay

Bốn phía gió vay bay tóc tráng

Thấy đời ngao ngán bán lời ăn

Chẳng thấy lo căn săn sóc Phật

Thàm sầu nhơn vật tật đa mang

                                     ooo

 

Hỏng hẻo nương đời lời nói ít

Chí thâm cổ bít tích Phật tâm

Ngụ trí ca ngâm thâm tri diệu

Thế không để chiệu liệu trả mau

Cuộc thế hai trâu đâu thấy một

Con ăn con cột một con nên

Con cởi ngồi trên quen đường sá

Con nầy giắt quá tá lại cây

                                        ooo

Mục kiến càn khôn môn khai quảng

Vị hà hương đảng vảng hòa Phiên

Tri thức hiền Tiên yên gia thế

Phật trời nhơn thế đế vô ưu

Thiểu ý trí mưu lưu vạn đại

Thế thân tâm hoại bại suy thân

Cư thực vô phân thân lâm nạn

Phàm trần hửu trạng mạng tri thiên

                                      ooo

Bán lộ hòa Phiên thiệu đạo lý

Nhược nho tâm trí lý hà ngu

Lưởng đạo đồng tu ngu hoặc trí

Thức tâm đại lý trí trung cang

Tích thiện thọ oan nan vi đức

                                   ooo

Kim lai tri thức đức cổ phân

Phật ái đồng dân thân bất sát

Niệm câu Bồ tát phát thiên quân

                                   ooo

Thân tôi nằm dài tài chi tưởng

Vợ con đi dưởng lưởng tâm nan

Bá tánh chẳng mang than quả vậy

Chê tôi nói bậy cậy người ngoan

E phận thế gian mang ách nước

Người rằng có phước trước thời nhờ

Tôi thiệt dại khờ chờ thiên định

Sở sanh sở định bịnh tận tồn

                                      ooo

Bắc kỳ rằng chắc mắc gảy chồi

Sống dập gió dồi rồi dài các

Thiên quân hậu phát tác ma ha

Mục kiến đông hoa ma khỏi loạn

Tây qui kiến trạng đoạn tà tinh

Nam bắc phân binh chinh thiên tặc

Tiền kỳ sự nặt ngắt xuất ngôn

                                   ooo

Than thuở lở bề hề bất cố

Tài như lử bố ố trung thân

Nghĩ tưởng gia bần thần ví tướng

Cơ bàn làm mướng sướng chi thân

Thế mạnh không phân dân huờn quỉ

Tu ăn tu ỷ nghĩ việc nào

Cửa thánh ra vào đào lộn hột

Thế xem dạy dột một bằng mười

                                       ooo

Bạc bảy lo làm  vàm nao lở

Lòng Ông mắc cở thuở làm suôi

Phải thuận lời xuôi nuôi nước mắt

Đi quanh về tắc đắc lạc nhau

Một bụng mới câu Thánh giáo

Khác lòng lơ láo báo nhọc lo

Chẳng phải của kho no mấy bửa

Dạ như nhúm lửa bửa nào hừng

                                      ooo

Suôi bạn loạn đời rời suôi bạn

Dạ ngu trí cạn đoạn quả trần

Bất thức quân thần gần sao đặng

Mích lòng lời nặng mặn nồng cay

Một trả mười vay nay ngồi thấy

Biển khô bài đáy thấy vẩy vùng

Trước ở bất tùng hùng muốn chết

Thấy người sợ hết tết tỏ đèn

Thấy việc tôi hèn bèn khi dể

Sau dầu có kể lễ bể biên

Khó điểm khó khuyên yên chí cả

Xem người bất khả thả trôi sông

Cướp của lường công mong sanh lợi

Tới đây diệu dợi  lợi dắc vàm

                                         ooo

Phong thần dịu pháp giáp hạ nguơn

Nương ẩn lâm sơn hơn bá vạn

Thế suy khởi loạn cạn đời ra

Tiên thánh quỉ ma ta lộn lạo

Thiện từ hung bạo đạo đều xưng

Trước mặt sau lưng chung hùng cứ

Đa nhơn bất trứ thứ hà minh

Diệu pháp hiển linh kinh tâm cụ

Chiêu nhơn qui tựu dụ huờn binh

                                            Ө

TÍCH THIỆN PHÙNG THIỆN

TÍCH ÁC PHÙNG ÁC

Bồ đề lấn đó ngó không tường

Mở mắt thấy đường vườn cây rậm

Chí tu trì thậm dậm Tây phương

Biết thuở nào trương vương khoa bản

Cơ hàng ngữ đảng lảng ngôn nhơn

Niệm chí lập thân cân tội phước

Người đời việc nước trước làm đầu

Chí nguyện niệm cầu sầu gia đạo

Liếc xem có tạo đạo non bồng

                                   ooo

Một rạch hai vàm làm không rảnh

Kìa nơi son lảnh thảnh thơi hơi

Trí ý lọng khơi nơi am tự

Mặc tình thế sự lự nguy nan

Nhiều việc tham gian an sao đặng

Chỉ treo đá nặn dặn ở ngay

Bõ việc đời nay may đặng phước

Phải lo thân trước phước may sau

                                      ooo

Tam tử tam sanh tranh tam tượng

Ngọc hoàng cung thượng lượng dử hiền

Cổ tự Thánh hiền phiền kim vị

Bính thìn an trị đinh tỵ hung

Phản khắc nịnh trung hung kiết kỵ

Mậu thìn bất trị kỷ ty bình

                              ooo

Ai biết nước xuôi nuôi nước ngược

Bịnh căn vô dược được thọ trường

Dị thế dị thường tường dị lộ

Phật Trời cứu độ ngộ Phật trời

Dị cư dị thời lời dị thuyết

Dị đoan dị tiếc kiết dị ninh

Dị sự dị ninh linh dị pháp

Vô nhơn đối đáp pháp thinh không

Đức Thầy đức Ông công đức Cậu

Hội đồng cơ hậu đậu trào minh

Phép phép linh linh ninh quấc sự

Nhơn dân vô lự tự an khương

An quấc an vương khương thới nhạt

Di-Đà Di-Lạc đạt Di-Dô

                                  ooo

Lòng Ông hai miệng chuyện nhiều người

Thâm thẩm tức cười người chẳng nghỉ

Bất suy bất tỷ ỷ văn nho

Đam dạ giử no lo đừng đói

Lòng buồn chớ nói lối phàm phu

Dám sợ người tu u ám dạ

Chừng nào thấy đọa hạ mình đây

Trực khứ phương Tây đây gần tới

Lập đàng Hưng Thới mới biết ta

                                 ooo

TẤT HỮU THIÊN TAI

KHỞI VÔ QUẢ BÁO

Thế thị Phật trời lới nói mị

Di ngôn bất thị tị lời truyền

Chớ trách chớ phiền hiền xuất thế

Vùa hương thọ tuế quế mai khai

Tại thế kim giai tai nghịch tận

Ao che quần vận phận ở truồng

Nhiều việc sầu buồn cuồn chỉ rối

Ghe hàng bị bối tối không canh

Người sợ nhờ danh canh nghiêm nhặc

Ngũ mê có giặc ngặt không hay

Xưa sợ người Tây nay hết sợ

Việc đời trả nợ trợ thời suy

                                            ooo

Bố đức thi ân nhân tại ý

Phú gia bố thí lý khoe danh

Nhứt nhẩn thập tranh thanh huờn trược

Bình kỳ cầu được dược linh đơn

Cám tưởng mười ơn sơn thiền điện

Chí tu Phật hiện diện vô phân

Cám tưởng nghĩa nhân thân phiền não

Lở bề mất thão tão bất trung

                                      ooo

THIÊN LÝ VỊ NHIÊN VỊ NHIÊN

Phật ái chúng sanh như mẫu ái tử

Tử giai kỳ tử con dử con hiền

Con dử Phật phiền con hiền thương xót

Mười ơn giử trót chua xót lòng thương

Ái đạo quấc vương lòng thương xót dạ

Phật trời còn đọa dấy họa tới dân

Trần hạ xét phân thương thân Trời Phật

Nhiều lời cẩn mật Trời Phật thốt ra

Trời Phật là ta nói ma thời nói

Mẹ cha nhịn đói con nói rằng no

Đem dạ lo âu lo đói no bá tánh

Minh tâm rằng Thánh ngu tánh rằng ma

Việc ấy chẳng qua tà ma ám nhản

Xử tâm xao lảng tri lảng bất tường

Sự thế bất tường cang cườn khi Phật

                                               ooo

Bá tánh một lòng trồng cây đước

Thiên quan tứ phước trước làm gương

Thập nhị khai trương dương thú tuế

Trào kim Thánh đế kế cang chi

Thiểu trí bất tri ty vấn ngử

Văn chương kinh sử ngử nhí ăn

Học đạo cần năng tăng cần Phật

Vị hà nhơn vật Phạt ma đồng

Phu xướng phụ tùy bì chí cốt

Ít ai ở tốt thốt rằng trai

Ít kẻ gái mai hai lòng thảo

Mẹ cha tuổi lảo bảo thông minh

Nhứt thất bất linh thinh nghịch chí

Một người một ý lý quả lai

Sợ nổi chiều mai hai lòng cách

Hửu sư hửu sách trách ở đời

Hửu Phật hửu trời lới huấn dụ

Nhơn giang bất cụ phụ hoàng thiên

Đén sách dỉa nghiên yên phận sải

Lo bề tứ hải cải Phật trời

                                          ooo

Lánh đục tầm trong long vi thủ

Việc đời chưa đũ ngủ còn mê

Bạch thố kim kê ê khúc giữa

Thủy long chử lửa sửa chưa siuê

Bá vạn quần yêu tiêu sao hết

Trời cho việc chết hết quần yêu

Còn lại bao nhiêu tiêu lòng quỉ

Biết ăn biết nghỉ phỉ lòng Tiên

                                           ooo

HOÀNG THIÊN HỮ NHẢN

NHƠN HỮU DỤC ÁC

THIÊN DIỆC HỨA CHI

Dụ vẫn không màng đáng nói chạy

Môn na tầm bậy vậy mới chê

Gầm thiệt nhiều tê quê hơn thổ

Dao đánh cắt cổ lổ còn đây

Chưa biết vạy ngay thây còn đó

Từ sanh dể khó có biết đâu

Mắc họa con trâu đâu cũng chưởi

Cam hờn cái lưởi chưởi không đau

Nước mắt tay lau đau nước mắt

Lưởi mềm còn chắc gắt cái răng

                                              ooo

Một cuộc sum vầy Thầy đứng trước

Phật Trời nhỏ phước nước dồi gương

Cao rộng xét thương lương dân đọa

Một người làm họa đọa muôn dân

Tùng lý nan phân ân oán tán

Kể ngày kể tháng oàn kẻ năm

Mười chục một trăm năm chẳng lẻ

Phật Trời sanh đẻ lẻ chẳng thương

Dạ ở bất lương cương tất cái

Phật thương người phải cãi tà ma

                                              Ooo

Sớm cam-la sớm gặp cũng sinh

Muộn Khương Tử cũng vinh một thuở

Đời trở lại đời nầy thiệt dở

Người không tu mà đở cái thân

Tu là tu thủ nghĩa vĩ nhân

Niệm là niệm tri ân Phật Trời

                                          ooo

Phụ mẫu tình thâm tâm tích thiện

Tử tôn bất biện tiện nan tôn

Bất đắc nhứt môn ôn cổ lý

Sự kim tự ý lý thậm đa

Phí mẹ phí cha gia phi tử

Bất kinh bất sử thử bất chương

Khó ghết khô thương ương lở thế

Lở dùng lở phế thế lở quân

Lở bế lở bưng chưn lở bước

Lở lo tội phước trước lở sau

Lở rễ lở dâu đâu lở hết

Lở sanh lở chết tết lở ngôi

                                 ooo

Thấy dể người khi đi địa phủ

Con nhà không chũ ngũ không phân

Chí Phật thương dân thâu cam khổ

Dân xem như gổ dổ lại lăng

Phế Phật tung tăng năn dọn dẹp

Ý ai nấy đẹp hẹp hòi chi

Nhiều kẻ ngu si khi Trời Phật

Nhơn đồng giử vật Phật đồng ma

                                        ooo

NHƠN HỮU THIỆN NGUYỆN

THIÊN TẤT TÙNG CHI

Cố sự tầm sư tự thiền sỉ

Dầu hay xử quỉ tỷ phong thần

Hửu phú hửu bần Thần minh mẫn

Gia nhơn bất nhẫn lẩn suy môn

Hửu hạnh chí tông ngôn ngử trực

Nhơn giang hửu lực thực phạn ma

Bất ý sát tha ma tâm thể

Vi nhơn vô lễ dể xuất ngôn

                                       ooo

Vi nhựt tế tân phân tân lể

Hồ tai vị thể mể cam châu

Bệ ngọc muôn tâu câu chánh sự

Nhơn dân bất tự sự thanh nhàn

Tâm tánh vầy đoàn làng chí xóm

Mổi thần đều nhóm xóm đồng tâm

Thánh thọ ca ngâm lâm chiếu ngọc

Thiên đường nứa lộc đọc văn thơ

Trí đắc Thiên cơ thơ ký tự

Luận xem thế sự lự nhứt nhơn

                                        ooo

Lời nói bắt quàng không bàng ngũ

Trí đời chưa đủ ngũ mà hay

Người giỏi đời nay hay ăn vặt

Bất tri thiên tặc ngặc không xem

Khuyên chí anh em xem sự thế

Tri thiên trí đế quế anh hùng

Tri túc mới dùng hùng độ thế

Xem đời mưu kế thế không hay

Đứng đợt làm trai oai sấm dậy

Độ đời nói bậy vậy độ ai

                                       ooo

Lời ghi giử múi túi miệng ngan

Thế chẳng lo toan mang dạ múi

Kìa non nọ núi suối cùng khê

Người khổ nói tê chê Nam Việt

Không ai nở thiệt việc hay rầy

Tận thế có Thầy bày khúc trực

Đa sự bất lực thực vô căn

Chẳng sợ búa trăng quăng thây thúi

Lời ghi giữ múi múi còn ghi

Sáu bảy còn y ly thể phước

Hai ghe sau trước phước đổi hình

Tiền hậu nhứt tình hình sửa đó

Người đêu mắt ngó có biết đâu

                                         ooo

Thấy việc tu hành lành ít lắm

Cốt tàng một nấm thấm hồn mê

Sống kiển thác quê địa ngục

Người phám lánh tục dục Tây phương

Muốn cận gia lương thương Trời Phật

Tanh hôi ngầy ngật Phật không dùng

Ngôn chánh bất tùng phùng quỉ mị

Phật Trời bi lụy thị đa tham

                                            ooo

NHỰT NHỰT HÀNH PHƯƠNG TIỆN

THỜI THỜI PHÁT THIỆN TÂM

Dũ lý bãy năm tâm cam cực

Bất tri điều luật cực rồi chưa

Thương biễu tấu thưa mưa cùng gió

Nguyện trời Phật có ngó lại chăng?

Chưa biết mảng căn tăng sãi vãi

Lẻ nào dám cải phải theo Trời

Dũ lý vận thời Trời khiến vậy

Văn chương không bậy chạy lý hình

                                         ooo

Lý luật bực nầy Thầy bày tỏ

Lòng nào chẳng rõ ngõ bỏ rơi

Chẳng phải ăn chơi  nơi cữa khỗng

Chư ngôn ký tổng khổng tử Trình

Lo liệu trong mình tình cẩn thận

Dầu lâm tử trận vận thời trời

Ăn nói một lời đời chĩ tính

Nhứt tâm một kính tính kim bằng

                                          ooo

Ẩn sĩ mai danh tranh đế nghiệp

Lòng hiền theo kịp nghiệp Thánh minh

Phước chí tâm linh tinh chiếu kiến

Phép tài khiển biến khiến siêu thăng

Sáu ngã quỉ tăng ăn rồi trước

Ba đườg tội phước trước tồn phân

Khổ khổ thân thân lân lý ý

Tu tu trí trí ý hà ngu

                                        ooo

Sách có chữ rằng bằng hữu tính

Bất ưu mật kính tính cùng ai

Lo việc gái trai mai lở vận

Phừng tâm nổi giận phận mình suy

Giã kẽ bất tri suy thế quế

Nguyện cầu thánh đế phế dọc ngang

Mối nước rối tan mang khuấy rối

Ngũ quên bị bỏ bối rối nầy đây

                                              ooo

Quân tử oán bá nên chưa yên thù oán

Lâm nguy trệ án tử táng dạ còn phiền

Tiều nhơn oán nhản tiền dầu hiền sanh dử

Thiên nam tín nữ dạ chủ ngử phân tâm

Thù oán nguyện cao thâm trăm năm chưa xử

Nguyện tùng như thử thiện ngữ chử minh tâm

Đứng oán thù thâm một năm lăm một tháng

Sát gia thiên tán ngao ngán oán cuồng nhơn

                                                      ooo

Ngồi quán bán cơm thơn cùng thúi

Xào chiên túi búi múi không nêm

Khôn dại nằm đêm thêm nghiệm nghỉ

Người nào ở ỷ tỷ không ra

Nhà Phật nhà ma Gia Nghị thị

Thiệt tình anh chị thị rằng ma

Trời Phật cho ta tra xét thế

Tiền xem hương quế hậu phế ta

Trước Phật sau ma ta biết tỷ

Thiệt người ở ỷ hủy bạc ta

                                                         ooo

Trời Phật dụng lòng phòng nguyện vái

Nam nham lễ bái tái hồn sanh

Bớt bớt đua tranh danh chi đó

Việc đời thiệt khó có biết đâu

Lo việc ruộng sâu âu tận lực

Số trần nhiều cực trực thung dung

Giử dạ hiếu trung hung quế quấc

Vô vương đảo thất cất lầu chi

                                             ooo

Lòng sách để dành lành chử ý

Văn chương thượng trí lý phải chê

Chử dở đặc quê chê nôm trật

Theo xưa nói thật Phật nôm na

Đạt nghỉa xét ra tra chử mắc

Nôm na nói tắc mắc đi quanh

Sự thế khôn lanh tranh nhiều chử

Phật chê kinh sử ngử đa cuồng

Phật khiến lòng buồn tuồng tiêu hết

Sử kinh không kết nết tự sanh

                                                      ooo

Trời Phật minh minh linh tại ngả

Nhứt thân hửu tả dả lưởng thân

Một ruột đa phân nhân thù oán

Nợ đời năm tháng ngán hơn thua

Người biết ơn vua chua lời Phật

Ngổ ngang súc vật Phật trời chê

Giáo vát thầy ê mê trần quả

Bất linh tại ngã nhả tâm nan

Có chử tam cang nan nhơn thế

Ngủ thường hương quế phế phi nhơn

                                                   ooo

Dại học làm khôn ngôn trí độ

Học sư tiền ngộ lộ tri bằng

Khôn dại hết rằng hằng đạo đức

Học bằng trí thức đức hay bàn

Mới gọi ra đàng chàng hiếu hữu

Tri tân vấn cữu bữu hay tà

Thức lộ tri nhà hòa Thầy dạy

Biết ngay biết vạy bậy đừng màng

Thầy dạy không hàng tràng bất phục

Trải xem phàm tục đục hay trong

Sư đệ toàn long trong lòng đục

Phế kỳ phàm tục đục ngầm ngầm

                                                            ooo

Khẩu niệm nam mô vô hung bạo

Tam hoàng đạo đạo tạo tam đang

Ý sách làm gian mang lổi tội

Tam nguơn nhuần gội hội mười hai

Hòa khí thọ thai lai kế nghiệp

Âm dương tương hiệp nghiệp sanh năng

Bất đắc siêu thăng căn tham thú

Công danh tranh phú thú không tu

VI THIỆN TỐI LẠC

ĐẠO LÝ TỐI ĐẠI

Chẳng kể Phật Trời lời nói đó

Tại mình sanh khó có biết ai

Bịt mắt điếc tai ai cũng vậy

Phải như nói bậy vậy như nhau

Quen mặt bấy lâu đâu mà lạ

Khác nhau cái dạ lạ mà quen

Ai hiểu người khen quen nhứt cỏi

Có ai là giỏi cỏi thượng thiên

Anh hùng dả say thây không lạ

Nàng Tiên mắc đọa dạ khó xem

Lời kể anh em xem chê quấy

Ruột cùng cho thấy quấy thì thôi

Tôi cũng như tôi ôi ôi bỏ

Khỏi vòng ngọn cỏ bỏ mà ngoan

Nói việc ngay gian toan giác thế

Người xem còn phế thế vô năng

                                                ooo

Giã dại qua ngày bày lòng trí

Người không bố thí ý điếm đàng

Nhà rách Phật vàng đàng vắn khách

Ngồi buồn thậm trách cách lòng ngay

Chim đậu trên cây bay ai cản

Rừng già lỉnh lảng đảng thú ngao

Cá cạn trong ao sao nhảy đặng

Nước bùn lội lặn đặng chờ mưa

Nhiều kẻ chê tôi hôi tanh gắt

Ỉa ra thúi oắc nhắc nói đời

Hạ giái biết trời lời nói mị

Nhiều người ỷ thị nghị rằng quê

Có sức người chê quê Gia Nghị

Lo bề anh chị thị điêu tàn

Chẳng phải điếm đàng chàng ở vậy

Củng không nói bậy vậy bỏ đành

                                                      ooo

Hai chổ như nhau dâu khéo kết

Tới đời cậu chết kết tớ vào

Hai chổ hổn hào vào ra lạ

Khiến người mắc đọa dạ không kiên

Chẳng biết Thánh Tiên đồng lý

Thiệt người vô ý trí phàm phu

Tam bổn thơ du tu khùng khiệu

Nhơn giang lo liệu triệu bất tường

Quan thị trí đường trường nghĩa lý

Tôi nay mạc trí ký làm tôi

Huynh đệ lên ngôi tôi quỳ lạy

Ai mà nói bậy lại làm tôi

Chẵng đặng lên ngôi làm tôi khó

Lòng đâu để đó có phần ăn

TÙNG THIỆN NHƯ ĐĂNG

TÙNG ÁC NHƯ BĂNG

Tiền trọng hậu khinh lính cũng giấu

Xấu thời cho xấu đấu vận thời

Thay mặt đổi lời dời đi nữa

Ở đây khó chửa lửa muôn xe

Sỉ vô tướng cáo láo tượng lên

Nghỉ chẳng người nên bên Phật tráng

In người chốn Láng ngán ỷ vinh

                                                    ooo

Phép Phật biến tường phép vườn không biết

Bá gia dầu nhiếc không biết phải nghe

Nhiều việc sợ e nói nghe không đặng

Nhiều người lội lặn rất nặn tội kinh

Sự thế bất minh làm thinh ngồi ngó

                                                   ooo

Chổ ở khó rồi ngồi ngó thấy

Lâu lâu chầy bấy thấy rầy rà

Không kẻ thiệt thà đà thấy đó

Phép nhiều việc khó ngó sầu bi

Phải tính việc đi khi khó ở

Lại đây đụt đổ thuở bần hàng

Chí dộc lập làng tràng Hưng Thới

Xem người quyền quới tới ỷ sang

QUÂN TỬ MƯU ĐẠO BẤT MƯU THỰC

QUÂN TỬ ƯU ĐẠO BẤT ƯU BẦN

Bắt óc hái rau đâu biết dạ

Người lành mặt lạ dạ hằng quen

Phú quới thường khen đen bạc ý

Dục đa lợi lý ý hằng vui

Gẩm thiệt mắt đui vui chẳng phải

Làm người biết cải phải bớt tham

Đa lợi tâm cam  tham tất hại

Tận thời tồn bại hại vô căn

                                      ooo

Cậu trước tôi sau đâu y vậy

Long châu chổ cậy bậy bề hai

Miệng nói có cai tai dày thịt

Lại thêm mắt bịt dịt bỏ đi

Trước mắt còn khi chi sau Quới

Tôi nay Ba Thới tới giả ngu

Biển Thánh rừng nhu tu tận ý

Thấy người đa lý ý buồn hiu

                                     ooo

Bỉ cực thới lai mai trước quốc

Bình thời gia thất tất lai kinh

Chánh đạo thuyết minh huynh đệ phục

Phế trần vong tục lục nhâm thâm

Nhứt lý nhứt tâm thâm nhứt phụ

Văn ngôn huấn dụ phụ tử bình

Tứ hải đồng tình bình dân quấc

Tứ niên tồn thất quấc an khương

                                       ooo

Dị thú đam điềm tím chúa soái

Minh quân lễ bái ái tiền căn

Trả quả gió trăng năng lộn kíp

Đa thê đa thiếp kíp thú sanh

Đầu thú lập danh thanh huờn trược

Sông mê rửa được trược huờn thanh

Chiếu rách một manh thanh mới trí

Nhựt thời thiên lý tý ngọ sanh

                                     ooo

Cam giận súc sanh tranh khôn dại

Làm cho tồi bại hại nước nhà

Đam việc bất hòa trà hương mất

Ngọc lành giấu cất rất ai hay

Quyết dạ theo tây bây rất dại

Tao nay trở lại bại đầu Tây

                                     ooo

Kiếm diệt cho hay thay mặt giặc

Đau lòng quá ngặt giặc về bây

Không có lòng ngay hay chi vậy

Khéo làm tầm bậy dậy hôi tanh

                                       ooo

 Nhứt sỉ thử thời nhơn

Vạn dân phân hà sự

                                      ooo

Dưỡng tử phương tri phụ mẫu ân

Lập thân phươg tri nhơn tân khổ

Cần trước chỉ gai oai lưỡi sắt

Tứ nam chí bắt vắt mồi cơm

Nè nè hơi thơm cơm nhồi cám

Tháng giêng tháng tám cám lời Trời

Có Phật ra đời thời đạt chấn

Hòa nam phát tấn chấn gia thinh

Trời Phật hiển linh thinh phát cát

Lẻ nào điên trác oát câu đồng

                                           ooo

Tích của để dành hành thân thể

Thiện tâm tích để ý dể hơn

Vỉ đức thì ơn hơn tiền của

Lưới thua Phật bủa đủa so le

Ngó thấy đám tre e khó bước

Việc đời nói trước nước lao xao

Nhiều kẻ trí cao sao có vậy

Tầm khùng nói bậy cậy tin chi

                                                ooo

Phật chẳng ép ai lai tưởng Phật

Đền vàng báo vật Phật trời Vua

Tam giáo lòng chua đua thiện nghiệp

Mọc huỳnh thanh dịp nghiệp liên huê

Điều luật Phật phê ghê lổi tội

Phật trời xử tội tội tam niên

Cầu đắc Thánh Tiên yên lễ bái

Thái bình Thiên Tử Thái bình dân

                                            ooo

Đừng lòng vái quỉ vái ma

Vái tà tà độ Phật xa dậm ngàn

Phật Trời dạy đả rỏ ràng

Chúng sanh chẳng nhớ lấp đàng Thánh Tiên

Vái quĩ quĩ độ không yên

Là người nhiệm nghỉ ý riêng ở đời

Niệm Phật vái Phật vái Trời

Vái Tiên vái Thánh độ đời Hạ nguơn

Vái cầu chư vị cao sơn

Vái binh vái tướng thi ơn trợ thời

Vái cầu tiền vản cứu đời

Vái cầu Hậu vản trợ thời Hạ nguơn

Vái Thầy bố đức thi ơn

Vái ông cứu nghỉa độ nhơn lở thời

Vái cầu Phật Tổ độ đời

Phật bà giáng thế trợ thời quãng khai

Vái Quan âm Phật Như lai

Du Thần du Thánh trợ tay Phật hiền

Nam mô Di Đà Thánh tiền

Nam mô Bố tát kế hiền hậu lai

Nam mô Thích ca Như lai

Bồ đề mục thị quãng khai Hớn đường

Nam mô hội Phật minh tường

Hội trời thánh chúa qui đường định bang

Nam mô Di Lạc độ an

Di Dô trở lại nhứt bang thuận hòa

Vái cầu trời Phật một nhà

Trên vua vững đặt dưới hòa nơi nơi

Nam mô A Di Đà Phật

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn