• Trang nhất
  • Lịch Sử PGHH
  • Giáo Lý PGHH
  • Hình Ảnh
  • Nối Kết
  • Liên Lạc
Việt Ngữ English
Hội nhập RSS
Tìm kiếm
  • Trang nhất
  • Sơ Lược Phật Giáo Hòa Hảo
  • Đức Huỳnh Giáo Chủ
  • Lịch Sử Phật Giáo Hòa Hảo
  • Sám Giảng
  • Thi Văn
  • Giáo Lý
  • Chú Giải Sám Giảng
  • Hiến Chương, Nội Quy
  • Tổ Chức - Điều Hành
  • Hình Ảnh
    • Đức Huỳnh Giáo Chủ
    • Phong Cảnh
    • Chùa Phật Giáo
    • Lễ Đạo
    • Thanh Niên Đoàn PGHH
  • Video
    • Đọc Kinh Sách
    • Giáo Lý PGHH
    • Sinh Hoạt Thanh Niên
    • Lễ Đạo PGHH
    • Di Tích - Sử Liệu
    • Phương Pháp Tu Tập
  • Sách Phật Giáo Hòa Hảo
  • Sách Bửu Sơn Kỳ Hương
  • Âm Thanh
    • Nhạc PGHH
    • Kinh PGHH
    • Đọc Sách PGHH
  • Nối Kết
    • Á Châu
    • Âm Nhạc - Giải Trí
    • Cá Nhân - Gia Đình
    • Chính Trị
    • Cơ Sở Thương Mại
    • Cộng Đồng
    • Du Lịch
    • Hội Đoàn
    • Truyền Thông
    • Tôn giáo
    • Tổng Hợp
    • Văn Học & Nghệ Thuật
    • Xã Hội - Đời Sống
    • Youtube Channel
Khách Thăm Viếng
5,120,542
Nguyen Huynh Mai

5- Vấn Đề Ăn Thịt Người
(12/07/2005) (Xem: 9706)
Phật Giáo Hòa Hảo Trong Dòng Lịch Sử Dân Tộc
  • Vài Nét Về Tác Giả - Nguyễn Long Thành Nam
  • PHẦN I: BỐI CẢNH LỊCH SỬ
    • Chương I: Lược Sử Nam Tiến Và Khai Mở Miền Nam Việt Nam
    • Chương 2: Pháp Xâm Lược Và Cuộc Kháng Chiến Của Dân Tộc Vn
      • 1 - Phong Trào Văn Thân Cần Vương Kháng Pháp
      • 2- Cách Mạng Chuyển Hướng Canh Tân
      • 3- Cách mạng Với Ý Thức Dân Tộc Dân Chủ
      • 4- Hai Khuynh Hướng Quốc Gia Và Quốc Tế
      • 5- Nhận Xét Về Ưu Thế Của Cộng Sản Tại Việt Nam
    • Chương 3: Xã Hội Việt Nam Dưới Thời Pháp Thuộc
      • 1- Xã Hội Việt Nam Trước Khi Pháp Đến
      • 2- Ảnh Hưởng của Chánh Sách Thuộc Địa
      • 3- Những thay Đổi Trong Sinh Hoạt Kinh Tế
      • 4-Chánh Sách Phân Phối Ruộng Đất của Pháp
      • 5- Đời Sống Tối Tăm của Giới Tá Điền
      • 6- Nạn Trung Gian Cặp Rằng Bao Tá
  • PHẦN II BỬU SƠN KỲ HƯƠNG
    • Chương 4: Sự Xuất Hiện Của Bửu Sơn Kỳ Hương
      • 1- Tình trạng Tín Ngưỡng tại Việt Nam ở Thế Kỷ 19
      • 2- Mối Liên Hệ Giữa Đạo Pháp và Dân Tộc
      • 3- Lịch Sử Truyền Bá Bữu Sơn Kỳ Hương
      • 4- Đức Phật thầy Tây An và Các Vị Kế Truyền
      • 5- Các Đại Đệ Tử của Bữu Sơn Kỳ Hương
    • Chương 5: Một Số Ðặc Ðiểm Của Bửu Sơn Kỳ Hương
      • 1- Lợi Sanh Nhi Hoằng Pháp
      • 2- Tu Có Vợ Chồng- Cạo Tóc Không Cạo Râu
      • 3- Dân Hai Huyện và Bữu Sơn Kỳ Hương
      • 4- Vấn Đề Người Tàu Trấn Ếm Thất Sơn
    • Chương 6: Ảnh Hưởng Bửu Sơn Kỳ Hương: Lòng Ái Quốc
      • 1- Cố Quản Trần Văn Thành: Chiền Khu Bảy Thưa
      • 2- Đức Bổn Sư Ngô Lợi: Làng Kháng Chiến An Định
      • 3- Anh Hùng Nguyễn Trung Trực
  • PHẦN III : PHẬT GIÁO HÒA HẢO
    • CHƯƠNG 7: Phật Giáo Hòa Hảo Xuất Hiện
      • 1-Bối Cảnh Lịch Sử Xã Hội
      • 2- Đức Huỳnh Giáo Chủ
      • 3- Bốn Lần Đăng Sơn
      • 4-Trị Bệnh Và Giảng Đạo
      • 5- Giảng Đạo và Sáng Tác Kinh Giảng
      • 6- Phản Ứng Quần Chúng
      • 7- Phản Ứng của Người Pháp
      • 8- Cuộc Vượt Thoát Từ Bạc Liêu Lên Sài Gòn
      • 9- Sau Khi Thoát Khỏi Sự Kềm Kẹp Của Pháp
    • CHƯƠNG 8: TƯ TƯỞNG ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ
      • 1- Đưa Tư tưởng vào Hành Động
      • 2- Vấn Đề Vận Dụng Quần Chúng Nông Thôn
      • 3- Quan Điểm Quần Chúng Của Huỳnh Giáo Chủ
      • 5- Tư Tưởng
      • 4- Phương Pháp: Bạo Động, Cứu Đô, Ý Thức
      • 6- Tư Tưởng Nho Giáo Trong Phật Giáo Hòa Hảo
      • 7- Tinh Thần Lão Trang Trong Phật Giáo Hòa Hảo
      • 8- Vị Trí Phật Đạo Trong Phật Giáo Hòa Hảo
      • 9- Giới Luật Trong Phật Giáo Hòa Hảo
      • 10- Bản Sắc Dân Tộc Trong Phật Giáo Hòa Hảo
      • 11- Cải Tiến Phương Pháp Hành Đạo
      • 12- Bài Trừ Mê Tín Dị Đoan, Bỏ Nghi Lễ Phiền Toái,Giản dị Hóa Nghi Thức Thời Thượng, Không Cất Chùa Đúc Tượng
      • 13- Hôn Nhân
      • 14- Hướng Giáo Lý Vào Thái Độ Nhập Thể
      • 15- Hướng Tinh Thần Từ Bi Bác Ái Vào Cải Tiến Xả Hội
      • 16- Hướng Đức Dũng Vào Tình Yêu Đất Nước
      • 17- Những Khiá Cạnh Văn Hoá
      • 18- Huỳnh Giáo Chủ Và Ý Thức Manh Liệt về Thống Nhất Việt Nam
      • 19- Vũ Trụ Quan, Nhân Sinh Quan Phật Giáo Hòa Hảo
      • 20- Thuyết Tam Ngươn và Hội Long Hoa
      • 21- Học Thuật Tu Nhân
      • 22- Học Phật Tu Nhân và Thuyết Tứ Ân
      • 23- Công Thức Phật Giáo Hòa Hảo: Ba Bước Hành Đạo
  • PHẦN IV : PHẬT GIÁO HÒA HẢO VÀ CÁCH MẠNG
    • CHƯƠNG 9: PHONG TRÀO BẢO AN CHUẨN BỊ ĐẤU TRANH
      • 1-Truyền Thống Nghĩa Binh
      • 2-Phật Giáo Hòa Hảo
      • 3-Đội Bảo An
      • 4-Từ Tầm vông Vạt Nhọn Đến Súng Ống
      • 5-Một Chút Lịch Sử Về Bộ Đội An Điền
    • CHƯƠNG 10: SƠ LƯỢC DIỄN TIẾN ĐẤU TRANH TẠI MIỀN NAM VIỆT NAM
      • 1- Diển Tiến Thời Cuộc
      • 2- Việt Minh Cộng Sản Sát Hại Các Kảnh Tụ Quốc Gia
      • 3- Phong Trào Truy Lùng Và Xử Án Việt Gian
      • 4- Đây Là Thông Cáo Chánh Phủ Lâm Thời
      • 5- Cuộc Biểu Tình Cần Thơ 8 – 9 – 1945 Để Làm Gì
      • 6- Cuộc Vượt Thoát Vòng Vây Đường Michen
      • 7- Nam Kỳ Quốc
      • 8- Việt Nam Dân Chủ Xả Hội Đảng Đóng Góp Vào Việc Phà Vở Nam Kỳ Quồc
      • 9- Cộng Sản Kháng Chiến, Chỉ Giành Quyền
      • 10- Nguyễn Bình Và Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp
      • 11- Thế Kẹt Lịch Sử Và Chiến Thuật Gỡ Kẹt
      • 12- Những Mẩu Chuyện Trong Chiền Khu
      • 13- Việt Nam Dân Chủ Xã Hôi Đảng
      • 14- Quá Trình Hoạt Động Việt Nam Dân Chủ Xã Hôi Đảng
      • 15- Sau Khi Huỳnh Thủ Lảnh Ra Đi
      • 16- Một Bản Tổng Kết Đau Thương Nhưng Oai Hùng
      • 17- Vài Đặc Điểm Về Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng
      • 18- Thành Lập Đảng Việt Nam Dân Chủ Xã Hội
      • 19- Dân Chủ Xã Hội Trong Xã Hội Nông Nghiệp
      • 20- Vấn Đề Nông Dân Trong Xã Hội Á Châu
      • 21- Không Thể Rập Khuôn Tư Tưởng Tây Phương Vào Xả Hôi Đông Phương
  • PHẦN V: SAU KHI ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ RA ĐI
    • CHƯƠNG 11: GIAI ĐOẠN QUÂN SỰ HOÁ
      • 1- Giai Đoạn Quân Sự Hóa 1947-1955
      • 2- Diễn Tiến Biến Cố 16-4-1947
      • 3- Huấn Lịnh Gởi Các Cấp Hành Chánh, Quân Đội, công An 1
      • 4- Thế Kẹt Lưỡng Đầu Thọ Địch: Pháp Và Cộng Sản
      • 5- Thái Độ Chánh Phủ Cộng Hòa Nam Kỳ
      • 6- Thế Kẹt Không Có Giải Pháp Vẹn Toàn
      • 7- Hiệp Định Liên Quân Pháp - Hòa Hảo Ra Đời
      • 8- Lược Dịch Bản Hiệp Định Liên Quân Pháp Hòa Hảo
      • 9- Chánh Sách Chia Rẽ Của Pháp
      • 10- Tách Phật Giáo Hòa Hảo Ra Khỏi Dân Xã
      • 11- Pháp Chia Khối Quân Sự Thành Nhiều Nhóm
      • 12- Phản Ứng Của Phật Giáo Hòa Hảo Và Dân Xã Đảng
    • CHƯƠNG 12: TỔNG KẾT GIAI ĐOẠN QUÂN SỰ HOÁ
      • 1- Thành Quả Giành Đất Giữ Dân
      • 2- Chiến Đấu Trong Điều Kiện Thiếu Thốn
      • 3- Tài Liệu Phụ Lục
      • 4- Một Vụ Thách Đấu Gươm Năm 1947 Giữa Một Tín Đồ Phật Giáo Hòa Hảo Và Một Ký Giả
      • 5- Vấn Đề Ăn Thịt Người
    • CHƯƠNG 13: VẤN ĐỀ SÁT NHẬP QUÂN LỰC PGHH VÀO QUÂN ĐỘI QUỐC GIA VIỆT NAM
      • 1 - Giai Đoạn Chuyển Tiếp Từ Pháp Qua Việt Nam
      • 2 - Phần Trích Dẫn Các Tài Liệu Mật Và Tối Mật
      • 3 - Bản Văn Mang Tay
      • 4 - Yếu Tố Mới: Chánh Sách Giảm Binh Của Huê Kỳ
      • 5 - Nhận Xét Của Pháp Về Vấn Đề Sáp Nhập Lực Lượng PGHH Vào Quân Đội VN
      • 6 - Giải Pháp Quân Sự Của Thủ Tướng Ngô Đình Diệm
      • 7 - Mặt Trận Thống Nhứt Toàn Lực Quốc Gia
      • 8 - Phân Tích Thắng Lợi Quân Sự
  • PHẦN VI: CÁC CHẾ ĐỘ VIỆT NAM ĐỐI VỚI PGHH
    • CHƯƠNG 14: PGHH DƯỚI CHẾ ĐỘ VIỆT NAM CÔNG HOÀ 1956-1963
      • 1 - Chánh Sách Của Chế Độ Đối Với PGHH
      • 3 - VN Dân Chủ Xã Hội Đảng Bị Đàn Áp
      • 4 - Vụ Kiện Báo Tin Mới
      • 5 - Tương Quan Giữa PGHH VàMặt Trận Giải Phóng Miền Nam
      • 6 - Bản Chất Chế Độ Đệ Nhất Cộng Hòa
      • 7 - Chánh Sách Tôn Giáo Thời Đệ Nhất Cộng Hòa
    • CHƯƠNG 15: PGHH DƯỚI CHẾ ĐỘ ĐỆ NHỊ CỘNG HOÀ
      • 1 - Thời Kỳ Phục Hoạt Tôn Giáo
      • 2 - Công Tác Xã Hội Giáo Dục
      • 3 - Bịnh Viện Nguyễn Trung Trực
      • 4 - Viện Đại Học Hòa Hảo
      • 5 - Dư Luận Ngoại Quốc Đối Với PGHH
      • 6 - Lực Lượng Cách Mạng Dân Tộc Việt
    • CHƯƠNG 16: PGHH DƯỚI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN TỪ 1975
      • 1 - Nổ Lực PGHH Khi Miền Nam VN Sụp Đổ
      • 2 - Phong Trào Bảo An PGHH
      • 3 - Chánh Sách Cộng Sản Đối Với PGHH
      • 4 - Về Chánh Sách Cộng Sản VN Đối Với PGHH
      • 5 - Kháng Chiến PGHH
      • 6 - Nhận Rõ Âm Mưu Thủ Đoạn Của Địch
      • 7 - Những Thái Độ Trong Vùng Nông Thôn PGHH
      • 8 - Chánh Sách Hoán Cải Tâm Lý Tín Đồ PGHH
  • PHỤ LỤC I
    • 1- Tài liệu Lê Quang Vinh
    • 2- Con Người Lê Quang Vinh dưới lăng kính phân tích xã hội
  • PHỤ LỤC II
    • 1- Vài suy nghĩ về Phật Giáo Hòa Hảo, Kim Định
    • 2- Đức Huỳnh Giáo Chủ như là một triết gia Việt Nam, Phạm Công Thiện
    • 3- Huỳnh Phú sổ và chúng ta, Lý Khôi Việt
    • 4- Cuộc Cách Mạng của Đức Thầy, Phạm Nam Sách
    • 5- Nhận thức PGHH, Trần Nguyên Bình
    • 6- PGHH và Việt Nam Dân chủ Xã Hội Đảng trong lịch trình đấu tranh của dân tộc Việt, Hà Thế Ruyệt
    • 7- PGHH như một vân động dân tộc, PGHH và chủ trương chấn hưng xã hội, Phạm Cao Dương
    • 8- Việt Tình và Việt Tính trong hành động và tư tưởng Huỳnh Giáo Chủ, Cao Thế Dung
    • 9- Giáo phái Miền Nam qua lăng kính xã hội học, Nguyễn Văn Trần
    • 10- Sự đóng góp của Huỳnh Giáo chủ và PGHH vào công cuộc Cứu nước và Dựng nước, Trịnh Đình Thắng
    • 11- PGHH và Dân Xã đảng trong dòng lịch sử của Phật giáo và dân tộc Việt Nam, Trần Ngọc Ninh
    • 12- Kỷ niệm và cảm tưởng về PGHH, Lưu Trung Khảo
    • 13- Vì sao tôi gia nhập đạo PGHH, Donald Malien

Vào những năm 1947-1955 trong Nam có câu chuyện khá hấp dẫn “Hòa Hảo ăn thịt người”. Hấp dẫn đến nỗi một tờ báo Việt ngữ xuất bản tại Houston (Tờ Ngày Nay của ông Thanh Trúc) còn đem ra đăng lại, sau 1975. Bài sau đây của tác giả Minh Đức nói về chuyện này.

 

CHUYỆN HÒA HẢO ĂN THỊT NGƯỜI

 

“Hòa Hảo ăn thịt người” luận điệu này được đồn trong dư luận từ 1947. Sau ngày Huỳnh Giáo Chủ thọ nạn tại Đốc Vàng, Long Xuyên (16-4-1947), tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo khắp miền Tây võ trang chiến đấu chống lại các đơn vị quân sự và công an Cộng Sản. Với khí thế quần chúng mãnh liệt, Phật Giáo Hòa Hảo đã đẩy lui các bộ đội Cộng Sản ra khỏi nhiều vùng ở miền Tây, và dần dà bình định vùng này về sau trở thành trù phú trong phạm vi kiểm soát của chánh quyền quốc gia.

 

Luận điệu này được tiếp tục đồn đãi, lan ra khắp nước. Khi phong trào di cư từ Bắc vào Nam năm 1954, chính đồng bào di cư cũng bán tín bán nghi. Tôi có người bạn cùng học ở Cao đẳng công chánh Hà Nội lúc trước, di cư vào Sài Gòn là tìm đến tôi để hỏi chuyện người ăn thịt người trong Nam thế nào?

 

Tôi đã từng thắc mắc về đề tài “người có thể ăn thịt người được sao?” nên chính tôi đã lưu tâm nghiên cứu tìm hiểu sự thật. Tuy không phải tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo, tôi cũng có tìm đọc các kinh sách Phật Giáo Hòa Hảo để tìm xem trong đó có một nguyên cơ nào đó có thể dẫn đến hiện tượng ăn thịt người không?

 

Thú thật tôi nhận thấy Huỳnh Giáo Chủ luôn luôn khuyên nhủ chúng sanh làm lành tránh dữ, bỏ các thói hư tật xấu, tu hiền để dọn mình đến hội Long Hoa về cõi Cực Lạc. Tôi rất chú ý đến những câu kinh như sau:

 

“Ai chửi mắng thì ta giả điếc

Đợi cho người hết giận ta khuyên...”

 

Hay là:

 

“Nếu thiệt người thì biết thương người...”

 

Ngay đối với súc vật, giáo chủ cũng khuyên: “Ta chẳng nên ăn thịt trâu, chó, bò, và không nên sát sanh hại vật...” Tóm lại, kinh sách nhắc nhở rất nhiều về luật nhơn quả, đức hiếu sanh, khuyên tích đức tu nhân, và tôi đã đi đến kết luận rằng một đoàn thể tu hành như thế, không thể chủ trương ăn thịt người được.

 

Nhưng tại sao lại có lời đồn đãi “Hòa Hảo ăn thịt người”? Vì đâu có dư luận ghê gớm đó? Tôi không tin, nhưng cũng chẳng có bằng chứng nào để xác định rõ ràng.

 

Cho đến sau hiệp định Genève 1954, có mấy đứa cháu tôi đi kháng chiến trở về thành (vì không muốn đi tập kết ngoài Bắc), tôi đưa vấn đề ra thảo luận, chừng đó mới thấy được nguồn gốc của dư luận là do đâu.

 

Qua lời thuật của mấy đứa cháu, tôi hiểu thêm về nghệ thuật tuyên truyền và đầu độc của Cộng Sản, một nghệ thuật vô cùng tinh vi và hiểm độc tác dụng sâu đậm tâm lý quần chúng, có thể đổi trắng thành đen, đổi tròn làm vuông, đổi giả thành thiệt, và ngược lại, đến đỗi dư luận không thể không tin, dù mới nghe qua rất là khó tin.

 

Để tạo ra dư luận “Hòa Hảo ăn thịt người”, Cộng Sản đã đặt hẳn thành một chiến dịch dài hạn, có lớp lang kế hoạch, mà cán bộ tuyên vận phải học tập thông suốt để nhứt loạt thi hành khắp các tỉnh miền Tây, để đưa một luồng dư luận giống hệt nhau, từ nhiều địa phương và nguồn tin khác nhau, về trung tâm dư luận là thủ đô Sài Gòn.

 

Guồng máy cán bộ được tung ra các nơi, phổ biến dưới hình thức tường thuật của “nhân chứng mắt thấy tai nghe rõ ràng” những vụ “Hoà Hảo ăn thịt người” với nhiều tình tiết khác nhau. Các vụ tường thuật đó lan rộng ra ở miền Tây trước hết. Giai đoạn sau là đưa kế hoạch lên Sài Gòn, cùng một phương cách.

 

Người dân Sài Gòn có thể lần đầu nghe một người ở Châu Đốc lên tường thuật một vụ ăn thịt người, thì cũng không tin, nhưng sau đó lại nghe tường thuật một vụ ăn thịt người khác, xảy ra ở Cần Thơ, thì cũng trở nên bán tín bán nghi; rồi sau đó lại nghe thêm tường thuật một vụ ăn thịt người khác ở Sa Đéc, vụ nào cũng có địa danh, chi tiết, đầy đủ, mạch lạc, như quay phim lại. Khi đã nghe ba lần giống nhau như vậy, chắc chắn người dân Sài Gòn dù không tin cũng phải suy nghĩ, nghi ngờ, và bị tác động vào trạng thái “tin là có thể có thật, vì không có thật sao nhiều người nói giống nhau như vậy?”

 

Người dân Sài Gòn lúc đó đâu có thể hiểu được chính người đồn đãi tin “ăn thịt người” là những cán bộ tuyên truyền Cộng Sản, kèm thêm là những người vô tình nghe sao thuật vậy... Rốt cuộc, dư luận về vụ “ăn thịt người” tác động rộng rãi, đến nỗi chính báo chí xuất bản tại Sàigòn cũng đăng tải,... rồi cứ thế loang ra như vết dầu, trên toàn quốc.

 

Tôi nghe mấy đứa cháu thuật lại một nghệ thuật tuyên truyền tinh vi của Cộng Sản, nên hiểu được sự thật. Về sau này khi nghe có dư luận là chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa mổ bụng Việt Cộng lấy gan xào nhậu, tôi đã quả quyết với nhiều người rằng đó chỉ là một đòn tuyên truyền thâm độc của Cộng Sản, giống như chiến dịch 1947, Cộng Sản đã tạo ra dư luận “Hòa Hảo ăn thịt người” với mục đích bôi lọ một đối thủ họ cho là nguy hiểm, cần phải tiêu diệt. Viết tới đây tôi lại nhớ lại một câu chuyện Tăng Sâm trong Cổ học Tinh hoa:

Tăng Sâm là người nổi tiếng hiền hậu, phước đức, nhưng một hôm có người hớt hải đến báo cáo cho bà mẹ rằng: Tăng Sâm giết người. Bà mẹ điềm nhiên dệt cửi, không hề tin, bởi bà biết chắc rằng con bà hiền đức, không bao giờ có thể giết người. Lát sau, lại có người đến báo: Tăng Sâm giết người. Bà chưa tin. Một lúc sau nữa, lại có người đến bảo: Tăng Sâm giết người. Bà mẹ bị tác động tâm lý, tin là có, sợ cuống cuồng, quăng thoi trên cửi dệt mà bỏ trốn...

 

Lời bàn rằng: Tăng Sâm người hiền, bà mẹ cũng là người trung tín, một dạ tin con. Lần đầu nghe chẳng tin, lần sau nghe, bán tín bán nghi, và lần thứ ba, tin là có thật, không có sao nhiều người đều nói giống nhau? Thế mới biết dư luận của thiên hạ rất mạnh. Một việc dù sai trăm phần nhưng nhiều người lặp lại giống nhau, rồi người nghe cũng phải xiêu mà tin. Thí dụ giữa chợ Bến Thành, làm sao có cọp, nhưng nếu một người nào đó nghe một tiếng đồn cọp vừa ăn thịt người ta ở chợ, rồi lại nghe thêm người thứ hai nói cọp vừa ăn thịt người ta ở chợ, rồi lại nghe thêm người thứ ba nói giống hệt là có cọp ăn người giữa chợ, thì rồi cũng phải tin là có thật... Kỹ thuật tuyên truyền Cộng Sản là đổi trắng thành đen, dựng đứng tin thất thiệt, nhưng dùng nghệ thuật lặp đi lặp lại nhiều lần để người nghe bị điều kiện hóa theo thuyết Pavlov. Thuyết này thí nghiệm cho con chó ăn miếng đường. Chó nào có thích ăn đường, nhưng bị tập một thói quen, đứng trước miếng đường và một cái chuông, hễ nghe chuông gõ keng, là tự nhiên chó có phản ứng nhào tới miếng đường. Cộng sản xây dựng kỹ thuật tuyên truyền theo nguyên tắc “điều kiện hóa tâm lý” đó.

 

Một hình thức khác của tuyên truyền Cộng Sản lúc đó là tung ra khẩu hiệu “NÓI LÁO NHƯ HÒA HảO” để lập cho tâm lý quần chúng một thói quen, một thành kiến cho rằng “Hòa Hảo chuyên nói láo”, có nghĩa là đừng bao giờ nghe và tin...Tác dụng tâm lý là bao nhiêu nỗ lực đính chánh của Phật Giáo Hòa Hảo lúc đó rất khó được dư luận quần chúng tin tưởng. Bởi dư luận đã bị đầu độc trước, hay nói theo danh từ kỹ thuật, đã được điều kiện hóa tâm lý để không tin mọi sự giải thích đính chánh nào của Phật Giáo Hòa Hảo.

 

Hơn nữa,sự giải thích phản tuyên truyền của Phật Giáo Hòa Hảo giới hạn ở địa phương vùng Hậu Giang, lại yếu ớt, và đi sau, trong khi bộ máy tuyên truyền Cộng Sản đã tạo thành kiến trong công luận trước rồi, bằng một bộ máy tuyên truyền mạnh mẽ, trên toàn quốc. Cho nên tôi nhận thấy đại đa số lớp người di cư 1954 từ Bắc vô Nam lúc đó đã bị điều kiện hóa tâm lý trong chiều hướng ác cảm với Phật Giáo Hòa Hảo, thêm một yếu tố có lợi cho Cộng Sản là gây mầm mống nghi kÿ chia rẽ, phát triển từ tâm lý đó về sau...

 

Hôm nay tôi thuật lại câu chuyện “Hòa Hảo ăn thịt người” để biện minh một sự thật, đồng thời để nhắc nhở rằng lúc nào chúng ta cũng cần đề phòng tuyên truyền Cộng Sản, đừng để Cộng Sản gieo rắc điều hồ mị, bôi lọ, làm cho người quốc gia đối nghịch nghi kÿ chia rẽ lẫn nhau.

Rất mong bài ký sự này đóng góp được một chút kinh nghiệm.

 

Hoa Kỳ ngày 14 tháng 5-1981

MINH ĐỨC

PDFIn TrangGửi mail
Gửi ý kiến
Tên của bạn
Email của bạn
Đánh giá (tùy ý)
    Nhập những ký tự ở hình bên vào ô bên dưới.
    Tin / Trang
    Sắp theo
    Đang xem 1 - 3 của 9 bài 1 2 3 »
    Tồ Chức và Điều Hành (07/23/2009) (Xem: 16667)
    Thi Văn của Đức Huỳnh Giáo Chủ (05/20/2009) (Xem: 20217)
    Cách Tu Hiền và Sự Ăn Ở Của Một Người Bổn Đạo (05/20/2009) (Xem: 27558)
    Tin / Trang
    Sắp theo
    Đang xem 1 - 3 của 9 bài 1 2 3 »
    Xem theo ngày »
    Copyright © 2012 www.hoahao.org All rights reserved www.vnvn.net
    Best viewed with FireFox, Chrome, Safari, Opera, IE 8 at resolution of 1024x768